Home » All posts
Người cha phải luôn luôn hiện diện trong gia đình, trợ giúp vợ, và gần gữi với con cái
07:35 |
Điều cần thiết đầu tiên là à người cha phải luôn luôn hiện diện trong gia đình. Ước chi ông gần gũi vợ để chia sẻ mọi sự vui buồn, mệt nhọc và hy vọng. Ước chi ông gần con cái trong sự lớn lên của chúng: khi chúng chơi đùa và khi chúng dấn thân, khi chúng vô tư và khi chúng lo lắng, khi chúng tự diễn tả và khi chúng nín lặng, khi chúng dám liều lĩnh và khi chúng sợ hãi, khi chúng đi sai một bước và khi chúng tìm lại đường đi
ĐTC Phanxicô đã nói như trên trong buổi tiếp kiến chung các tín hữu và du khách hành hương sáng thứ tư 4-2-2015 trong đại thánh đường Phaolo VI.
Ngài đã tiếp tục trình bầy phần hai gương mặt của người cha trong gia đình. Lần trước ngài đã nói tới các người cha vắng mặt, lần này ĐTC nhìn khía cạnh tích cực. Cả thánh Giuse cũng đã bị cám dỗ bỏ Đức Maria, khi khám phá ra là Mẹ đã mang thai, Nhưng thiên thần Chúa can thiệp và vén mở cho thánh nhân biết chương trình của Thiên Chúa và sứ mệnh là cha nuôi. Và thánh Giuse, người công chính, “đã đón vợ về nhà mình” (Mt 1,24) và trở thành cha của gia đình Nagiarét. ĐTC nói:
Mỗi gia đình cần có người cha. Hôm nay chúng ta dừng lại trên giá trị vai trò của người cha, và tôi muốn khởi hành từ vài kiểu diễn tả trong sách Châm Ngôn, các lời mà một người cha nói với con mình: “Hỡi con, tâm trí con khôn ngoan, thì lòng dạ cha cũng vui sướng. Môi miệng con nói những lời chân thật, thì tâm hồn cha sẽ mừng rỡ hân hoan” (Cn 23,15-16). Không thể diễn tả tốt hơn sự hãnh diện và cảm động của một người cha thừa nhận đã thông truyền cho con trai điều thực sự quan trọng trong cuộc sống, hay một trái tim can đảm. Người cha này không nói: “Cha hãnh diện vì con, bởi con hoàn toàn giống cha, bởi vì con lập lại những điều cha nói và cha làm”. Không, ông không chỉ nói với con một điều gì thôi. Ông còn nói với con một cái gì quan trọng hơn nhiều, mà chúng ta có thể giải thích như sau: “Cha sẽ hạnh phúc, mỗi lần thấy con hành động khôn ngoan, và cha sẽ cảm động, mỗi khi nghe con nói với sự thẳng thắn. Đó là điều cha đã muốn để lại cho con , để nó trở thành của con: đó là thái độ cảm nhận và hành động, ăn nói và phán xử khôn ngoan và ngay thẳng. Và để cho con được như vậy cha đã dậy con những điều con không biết, cha dã sửa chữa các lầm lỗi mà con không thấy. Cha đã làm cho con cảm nhận được lòng trìu mến sâu thẳm và kín đáo, mà có lẽ con đã không hoàn toàn thừa nhận khi con còn trẻ và không chắc chắn. Cha đã cho con một chứng tá của sự nghiêm ngặt và cứng rắn mà có lẽ con đã không hiểu, khi con đã chỉ muốn sự đồng loã và che chở. Chính cha đã là người đầu tiên phải thử thách sự khôn ngoan của mình và canh chừng trên các thái qủa của tình cảm và oán hờn, để mang gánh nặng của các hiểu lầm không thể tránh được và tìm ra các lời nói đúng đắn để làm cho mình được hiểu. Giờ đây cha cảm động, khi cha thấy con tìm sống như vậy với các con của con và với tất cả mọi người. Cha hạnh phúc và thỏa mãn”. Đó là điều mà một người cha khôn ngoan và trưởng thành nói với con mình.
** ĐTC nói tiếp trong bài huấn dụ: Một người cha biết rõ việc thông truyền gia tài này cho con mắc mỏ chừng nào: biết bao nhiêu sự gần gũi, biết bao nhiêu dịu hiền và biết bao nhiêu cứng rắn! Tuy nhiên ông nhận được biết bao an ủi và phần thưởng, khi các con vinh danh gia tài đó. Thật là một niềm vui chuộc lại mọi mệt nhọc, cao vượt hơn mọi hiểu lầm và chữa lành mọi vết thương. Tiếp đến ĐTC nhấn mạnh sự hiện diện của người cha trong gia đình như sau:
Như thế, sự cần thiết đầu tiên là điều này: đó là người cha hãy luôn luôn hiện diện trong gia đình. Ước chi ông gần gũi vợ để chia sẻ mọi sự vui buồn, mệt nhọc và hy vọng. Ước chi ông gần con cái trong sự lớn lên của chúng: khi chúng chơi đùa và khi chúng dấn thân, khi chúng vô tư và khi chúng lo lắng, khi chúng tự diễn tả và khi chúng nín lặng, khi chúng dám liều lĩnh và khi chúng sợ hãi, khi chúng đi sai một bước và khi chúng tìm lại đường đi. Người cha hiện diện, luôn luôn hiện diện.
Nói hiện diện không giống như nói kiểm soát. Bởi vì các người cha kiểm soát quá thì huỷ diệt con cái, không để cho chúng lớn lên.
Phúc Âm nói với chúng ta mẫu gương của Người Cha ở trên Trời, Chúa Giêsu nói là Cha duy nhất, có thể gọi được là “Người Cha nhân hậu” (x. Mc 10,18). Tất cả đều biết dụ ngôn ngoại thường gọi là dụ ngôn “người con hoang đàng” hay đúng hơn “người cha thương xót” trong chương 15 Phúc Âm thánh Luca (x. 15,12-32). Biết bao nhiêu phẩm giá và hiền dịu trong việc chờ đợi của người cha đứng ở cửa nhà để chờ đứa con trở về! Các người cha phải kiên nhẫn. Biết bao lần có việc khác phải làm đang chờ; cầu nguyện, và chờ đợi với lòng kiên nhẫn, sự dịu hiền, độ lượng và thương xót.
**ĐTC nói thêm trong bài huấn dụ: Một người cha tốt biết chờ đợi và tha thứ, từ tận cùng thẳm con tim. Chắc chắn rồi, ông cũng biết sửa dậy con với sự cứng rắn: ông không phải là người mềm yếu, hay đầu hàng và tình cảm, Người cha biết sửa dậy không làm mất phẩm giá cũng là người cha biết che chở không tiết kiệm sức lực của mình.
Có một lần trong một cuộc họp hôn nhân tôi đã nghe một người cha nói: “Đôi khi con cũng phải đánh các con con một chút, nhưng không bao giờ đánh trên mặt để không làm mất phẩm giá của chúng. Thật đẹp biết bao. Ông ta có ý thức về phẩm giá. Ông phải phạt con, nhưng làm một cách đúng đắn và tiếp tục tiến bước.
Như vậy, nếu có người nào đó có thể giải thích tường tận kinh “Lậy Cha chúng con”, Chúa Giêsu đã dậy, thì đó chính là người đã sống chức làm cha. Nếu không có ơn thánh đến từ Cha trên trời, thì các người cha sẽ mất can đảm và bỏ cuộc. Nhưng con cái cần tìm thấy một người cha chờ đợi chúng, khi chúng trở về từ các thất bại của chúng. Chúng sẽ làm tất cả để không thừa nhận cha và để đừng thấy ông, nhưng chúng cần ông, và sự kiện không tìm thấy cha mở ra trong chúng các vết thương khó mà chữa lành.
Giáo Hội là mẹ chúng ta dấn thân nâng đỡ với tất cả sức lực của mình sự hiện diện nhân hậu quảng đại của các người cha trong các gia đình, bởi vì đối với các thế hệ mới họ là những người giữ gìn và trung gian không thể thay thế được của niềm tin nơi lòng tốt, công lý và sự chở che của Thiên Chúa, như thánh Giuse vậy.
** ĐTC đã chào các đoàn hành hương hiện diện đặc biệt DHY André Vingt-Trois TGM Paris, ba GM Phụ tá và các đại chủng sinh Paris đang dọn mình chịu chức Linh Mục. Ngài phó thác các gia đình cho sư bầu cử của Thánh Giuse, nhất là các người cha gia đình để họ là những người gìn giữ và là trung gian cho các thế hệ trẻ trong lòng tốt, sự công bằng và dưới sự chở che của Thiên Chúa.
Ngài cũng chào các tín hữu Mỹ, Phần Lan Anh quốc và Sri Lanka. Chào các tín hữu nói tiếng Đức ĐTC tái khẳng định vai trò không thể thay thế được của các người cha trong gia đình, và xin mọi người đồng hành với họ trong lời cầu nguyện để họ luôn gìn giữ các thế hệ tương lai.
Ngài cũng chào các tín hữu Tây Ban Nha, Argentina, và Mêhicô và khích lệ họ cầu nguyện để trong gia đình không bao giờ vắng bóng một người cha tốt.
Chào các tín hữu Ba Lan ĐTC nhắc nhở rằng ngày mùng 2-2 vừa qua là Ngày Đời Thánh Hiến, Ngài tín thác cho lời cầu nguyện của họ cuộc sống của tất cả những người sống đời thánh hiến, được Chúa Kitô hướng dẫn trung thành phục vụ Thiên Chúa và tha nhân qua lời cầu nguyện, qua việc ăn chay hãm mình để kéo đổ ơn hoán cải, hòa bình và thịnh vượng xuống trên thế giới.
Ngài cũng đặc biệt chào các GM tham dự đại hội do cộng đồng thánh Egidio tổ chức tại Trung tâm quốc tế linh hoạt truyền giáo. ĐTC cầu chúc đại hội giúp làm sống dậy niềm tin nơi Chúa và hăng say làm chứng cho công tác rao truyền Tin Mừng trong các vùng ngoại biên.
ĐTC chúc mọi đoàn hành hương canh tân sự gắn bó với Tin Mừng, liên đới với các anh chị em khác, và tái khám phá ra niềm hy vọng kitô.
Nhắc đến lễ kính thánh nữ Agata tử đạo Giáo Hội mừng ngày 5-2, ĐTC cầu mong thánh nữ giúp người trẻ hiểu giá trị cuộc sống tận hiến cho Thiên Chúa. Ngài xin gương đức tin không lay chuyển của thánh nữ giúp các anh chị em đau yếu tín thác các khổ đau cho Chúa; và sự mạnh mẽ của thánh nữ chỉ cho các đôi tân hôn các giá trị đích thật của cuộc sống gia đình.
Buổi tiếp kiến đã kết thúc với Kinh Lậy Cha và phép lành tòa thánh ĐTC ban cho mọi người.
Linh Tiến Khải
Nguồn: VietVatican
ĐTC Phanxicô đã nói như trên trong buổi tiếp kiến chung các tín hữu và du khách hành hương sáng thứ tư 4-2-2015 trong đại thánh đường Phaolo VI.
Ngài đã tiếp tục trình bầy phần hai gương mặt của người cha trong gia đình. Lần trước ngài đã nói tới các người cha vắng mặt, lần này ĐTC nhìn khía cạnh tích cực. Cả thánh Giuse cũng đã bị cám dỗ bỏ Đức Maria, khi khám phá ra là Mẹ đã mang thai, Nhưng thiên thần Chúa can thiệp và vén mở cho thánh nhân biết chương trình của Thiên Chúa và sứ mệnh là cha nuôi. Và thánh Giuse, người công chính, “đã đón vợ về nhà mình” (Mt 1,24) và trở thành cha của gia đình Nagiarét. ĐTC nói:
Mỗi gia đình cần có người cha. Hôm nay chúng ta dừng lại trên giá trị vai trò của người cha, và tôi muốn khởi hành từ vài kiểu diễn tả trong sách Châm Ngôn, các lời mà một người cha nói với con mình: “Hỡi con, tâm trí con khôn ngoan, thì lòng dạ cha cũng vui sướng. Môi miệng con nói những lời chân thật, thì tâm hồn cha sẽ mừng rỡ hân hoan” (Cn 23,15-16). Không thể diễn tả tốt hơn sự hãnh diện và cảm động của một người cha thừa nhận đã thông truyền cho con trai điều thực sự quan trọng trong cuộc sống, hay một trái tim can đảm. Người cha này không nói: “Cha hãnh diện vì con, bởi con hoàn toàn giống cha, bởi vì con lập lại những điều cha nói và cha làm”. Không, ông không chỉ nói với con một điều gì thôi. Ông còn nói với con một cái gì quan trọng hơn nhiều, mà chúng ta có thể giải thích như sau: “Cha sẽ hạnh phúc, mỗi lần thấy con hành động khôn ngoan, và cha sẽ cảm động, mỗi khi nghe con nói với sự thẳng thắn. Đó là điều cha đã muốn để lại cho con , để nó trở thành của con: đó là thái độ cảm nhận và hành động, ăn nói và phán xử khôn ngoan và ngay thẳng. Và để cho con được như vậy cha đã dậy con những điều con không biết, cha dã sửa chữa các lầm lỗi mà con không thấy. Cha đã làm cho con cảm nhận được lòng trìu mến sâu thẳm và kín đáo, mà có lẽ con đã không hoàn toàn thừa nhận khi con còn trẻ và không chắc chắn. Cha đã cho con một chứng tá của sự nghiêm ngặt và cứng rắn mà có lẽ con đã không hiểu, khi con đã chỉ muốn sự đồng loã và che chở. Chính cha đã là người đầu tiên phải thử thách sự khôn ngoan của mình và canh chừng trên các thái qủa của tình cảm và oán hờn, để mang gánh nặng của các hiểu lầm không thể tránh được và tìm ra các lời nói đúng đắn để làm cho mình được hiểu. Giờ đây cha cảm động, khi cha thấy con tìm sống như vậy với các con của con và với tất cả mọi người. Cha hạnh phúc và thỏa mãn”. Đó là điều mà một người cha khôn ngoan và trưởng thành nói với con mình.
** ĐTC nói tiếp trong bài huấn dụ: Một người cha biết rõ việc thông truyền gia tài này cho con mắc mỏ chừng nào: biết bao nhiêu sự gần gũi, biết bao nhiêu dịu hiền và biết bao nhiêu cứng rắn! Tuy nhiên ông nhận được biết bao an ủi và phần thưởng, khi các con vinh danh gia tài đó. Thật là một niềm vui chuộc lại mọi mệt nhọc, cao vượt hơn mọi hiểu lầm và chữa lành mọi vết thương. Tiếp đến ĐTC nhấn mạnh sự hiện diện của người cha trong gia đình như sau:
Như thế, sự cần thiết đầu tiên là điều này: đó là người cha hãy luôn luôn hiện diện trong gia đình. Ước chi ông gần gũi vợ để chia sẻ mọi sự vui buồn, mệt nhọc và hy vọng. Ước chi ông gần con cái trong sự lớn lên của chúng: khi chúng chơi đùa và khi chúng dấn thân, khi chúng vô tư và khi chúng lo lắng, khi chúng tự diễn tả và khi chúng nín lặng, khi chúng dám liều lĩnh và khi chúng sợ hãi, khi chúng đi sai một bước và khi chúng tìm lại đường đi. Người cha hiện diện, luôn luôn hiện diện.
Nói hiện diện không giống như nói kiểm soát. Bởi vì các người cha kiểm soát quá thì huỷ diệt con cái, không để cho chúng lớn lên.
Phúc Âm nói với chúng ta mẫu gương của Người Cha ở trên Trời, Chúa Giêsu nói là Cha duy nhất, có thể gọi được là “Người Cha nhân hậu” (x. Mc 10,18). Tất cả đều biết dụ ngôn ngoại thường gọi là dụ ngôn “người con hoang đàng” hay đúng hơn “người cha thương xót” trong chương 15 Phúc Âm thánh Luca (x. 15,12-32). Biết bao nhiêu phẩm giá và hiền dịu trong việc chờ đợi của người cha đứng ở cửa nhà để chờ đứa con trở về! Các người cha phải kiên nhẫn. Biết bao lần có việc khác phải làm đang chờ; cầu nguyện, và chờ đợi với lòng kiên nhẫn, sự dịu hiền, độ lượng và thương xót.
**ĐTC nói thêm trong bài huấn dụ: Một người cha tốt biết chờ đợi và tha thứ, từ tận cùng thẳm con tim. Chắc chắn rồi, ông cũng biết sửa dậy con với sự cứng rắn: ông không phải là người mềm yếu, hay đầu hàng và tình cảm, Người cha biết sửa dậy không làm mất phẩm giá cũng là người cha biết che chở không tiết kiệm sức lực của mình.
Có một lần trong một cuộc họp hôn nhân tôi đã nghe một người cha nói: “Đôi khi con cũng phải đánh các con con một chút, nhưng không bao giờ đánh trên mặt để không làm mất phẩm giá của chúng. Thật đẹp biết bao. Ông ta có ý thức về phẩm giá. Ông phải phạt con, nhưng làm một cách đúng đắn và tiếp tục tiến bước.
Như vậy, nếu có người nào đó có thể giải thích tường tận kinh “Lậy Cha chúng con”, Chúa Giêsu đã dậy, thì đó chính là người đã sống chức làm cha. Nếu không có ơn thánh đến từ Cha trên trời, thì các người cha sẽ mất can đảm và bỏ cuộc. Nhưng con cái cần tìm thấy một người cha chờ đợi chúng, khi chúng trở về từ các thất bại của chúng. Chúng sẽ làm tất cả để không thừa nhận cha và để đừng thấy ông, nhưng chúng cần ông, và sự kiện không tìm thấy cha mở ra trong chúng các vết thương khó mà chữa lành.
Giáo Hội là mẹ chúng ta dấn thân nâng đỡ với tất cả sức lực của mình sự hiện diện nhân hậu quảng đại của các người cha trong các gia đình, bởi vì đối với các thế hệ mới họ là những người giữ gìn và trung gian không thể thay thế được của niềm tin nơi lòng tốt, công lý và sự chở che của Thiên Chúa, như thánh Giuse vậy.
** ĐTC đã chào các đoàn hành hương hiện diện đặc biệt DHY André Vingt-Trois TGM Paris, ba GM Phụ tá và các đại chủng sinh Paris đang dọn mình chịu chức Linh Mục. Ngài phó thác các gia đình cho sư bầu cử của Thánh Giuse, nhất là các người cha gia đình để họ là những người gìn giữ và là trung gian cho các thế hệ trẻ trong lòng tốt, sự công bằng và dưới sự chở che của Thiên Chúa.
Ngài cũng chào các tín hữu Mỹ, Phần Lan Anh quốc và Sri Lanka. Chào các tín hữu nói tiếng Đức ĐTC tái khẳng định vai trò không thể thay thế được của các người cha trong gia đình, và xin mọi người đồng hành với họ trong lời cầu nguyện để họ luôn gìn giữ các thế hệ tương lai.
Ngài cũng chào các tín hữu Tây Ban Nha, Argentina, và Mêhicô và khích lệ họ cầu nguyện để trong gia đình không bao giờ vắng bóng một người cha tốt.
Chào các tín hữu Ba Lan ĐTC nhắc nhở rằng ngày mùng 2-2 vừa qua là Ngày Đời Thánh Hiến, Ngài tín thác cho lời cầu nguyện của họ cuộc sống của tất cả những người sống đời thánh hiến, được Chúa Kitô hướng dẫn trung thành phục vụ Thiên Chúa và tha nhân qua lời cầu nguyện, qua việc ăn chay hãm mình để kéo đổ ơn hoán cải, hòa bình và thịnh vượng xuống trên thế giới.
Ngài cũng đặc biệt chào các GM tham dự đại hội do cộng đồng thánh Egidio tổ chức tại Trung tâm quốc tế linh hoạt truyền giáo. ĐTC cầu chúc đại hội giúp làm sống dậy niềm tin nơi Chúa và hăng say làm chứng cho công tác rao truyền Tin Mừng trong các vùng ngoại biên.
ĐTC chúc mọi đoàn hành hương canh tân sự gắn bó với Tin Mừng, liên đới với các anh chị em khác, và tái khám phá ra niềm hy vọng kitô.
Nhắc đến lễ kính thánh nữ Agata tử đạo Giáo Hội mừng ngày 5-2, ĐTC cầu mong thánh nữ giúp người trẻ hiểu giá trị cuộc sống tận hiến cho Thiên Chúa. Ngài xin gương đức tin không lay chuyển của thánh nữ giúp các anh chị em đau yếu tín thác các khổ đau cho Chúa; và sự mạnh mẽ của thánh nữ chỉ cho các đôi tân hôn các giá trị đích thật của cuộc sống gia đình.
Buổi tiếp kiến đã kết thúc với Kinh Lậy Cha và phép lành tòa thánh ĐTC ban cho mọi người.
Linh Tiến Khải
Nguồn: VietVatican
Thay đổi nghi thức trao dây Pallium cho các vị Tổng Giám Mục chính tòa
06:11 |
VATICAN. Do quyết định của ĐTC Phanxicô, dây Pallium từ nay sẽ được trao cho vị Tổng Giám Mục đứng đầu giáo tỉnh trong một buổi lễ tại giáo phận thuộc quyền thay vì tại Roma.
Trong thư đề ngày 12-1-2015 gửi đến các vị Sứ thần và Khâm Sứ Tòa Thánh trên thế giới, Đức Ông Guido Marini, Trưởng Ban nghi lễ phụng vụ của Tòa Thánh, đã thông báo quyết định trên đây của ĐTC.
Dây Pallium là dây làm bằng lông chiên màu trắng có 6 hình thánh giá màu đen, biểu tượng quyền của vị TGM đứng đầu giáo tỉnh và sự hiệp thông với ĐTC. Vị TGM đeo dây này ở cổ và vai như vị mục tử nhân lành vác chiên trên vai. Cho đến nay, các vị TGM chính tòa vẫn về Roma để nhận dây Pallium từ ĐTC trong thánh lễ ngài cử hành ngày 29-6, lễ kính thánh Phêrô và Phaolô Tông Đồ, trừ trường hợp ngoại lệ, giây này được vị Đại Diện Tòa Thánh trao trong một buổi lễ tại Giáo Hội địa phương.
Trong cuộc phỏng vấn dành cho Đài Vatican hôm 29-1-2015, Đức Ông Guido Marini nói:
”Ý nghĩa sự thay đổi này là làm nổi bật hơn quan hệ giữa vị tân TGM chính tòa với Giáo Hội địa phương của các vị, và để tạo cơ hội cho nhiều tín hữu được hiện diện tại nghi thức rất ý nghĩa đối với họ, và nhất là là cho các Giám Mục thuộc hạt - trong cùng một giáo tỉnh -, để tham dự lễ trao dây Pallium. Theo chiều hướng đó, ý nghĩa buổi lễ ngày 29-6 vẫn được giữ nguyên, tức là nhấn mạnh mối giây hiệp thông và cũng là sự hiệp thông theo phẩm trật giữa ĐTC và các vị tân TGM chính tòa, và đồng thời, qua sự trao giây này ở địa phương, có thêm mối liên hệ với Giáo hội địa phương”.
Theo quyết định mới, dây Pallium vẫn được ĐTC làm phép trong ngày 29-6 tại Đền thờ Thánh Phêrô, trong thánh lễ đồng tế với các vị tân Tổng Giám Mục chính tòa, như thói quen từ trước đến nay, nhưng ĐTC chỉ trao giây này cho các vị theo thể thức riêng và đơn sơ. Sau đó, tại giáo phận thuộc quyền, lễ nghi trao giây Pallium sẽ được tổ chức trong một lễ nghi trọng thể, trong đó vị Đại diện Tòa Thánh, được ĐTC ủy quyền, trao cho vị tân TGM chính tòa trước sự hiện diện của các GM trong cùng giáo tỉnh và các tín hữu.
Quyết định của ĐTC không thay đổi khoản giáo luật khoản số 437,I theo đó, vị tân TGM chính tòa phải đích thân hoặc nhờ đại diện xin ĐTC ban dây Pallium trong vòng 3 tháng sau khi thụ phong GM, hoặc nếu đã là GM rồi thì tính từ lúc được bổ nhiệm. (RG 29-1-2015)
G. Trần Đức Anh OP
Nguồn: VietVatican
Trong thư đề ngày 12-1-2015 gửi đến các vị Sứ thần và Khâm Sứ Tòa Thánh trên thế giới, Đức Ông Guido Marini, Trưởng Ban nghi lễ phụng vụ của Tòa Thánh, đã thông báo quyết định trên đây của ĐTC.
Dây Pallium là dây làm bằng lông chiên màu trắng có 6 hình thánh giá màu đen, biểu tượng quyền của vị TGM đứng đầu giáo tỉnh và sự hiệp thông với ĐTC. Vị TGM đeo dây này ở cổ và vai như vị mục tử nhân lành vác chiên trên vai. Cho đến nay, các vị TGM chính tòa vẫn về Roma để nhận dây Pallium từ ĐTC trong thánh lễ ngài cử hành ngày 29-6, lễ kính thánh Phêrô và Phaolô Tông Đồ, trừ trường hợp ngoại lệ, giây này được vị Đại Diện Tòa Thánh trao trong một buổi lễ tại Giáo Hội địa phương.
Trong cuộc phỏng vấn dành cho Đài Vatican hôm 29-1-2015, Đức Ông Guido Marini nói:
”Ý nghĩa sự thay đổi này là làm nổi bật hơn quan hệ giữa vị tân TGM chính tòa với Giáo Hội địa phương của các vị, và để tạo cơ hội cho nhiều tín hữu được hiện diện tại nghi thức rất ý nghĩa đối với họ, và nhất là là cho các Giám Mục thuộc hạt - trong cùng một giáo tỉnh -, để tham dự lễ trao dây Pallium. Theo chiều hướng đó, ý nghĩa buổi lễ ngày 29-6 vẫn được giữ nguyên, tức là nhấn mạnh mối giây hiệp thông và cũng là sự hiệp thông theo phẩm trật giữa ĐTC và các vị tân TGM chính tòa, và đồng thời, qua sự trao giây này ở địa phương, có thêm mối liên hệ với Giáo hội địa phương”.
Theo quyết định mới, dây Pallium vẫn được ĐTC làm phép trong ngày 29-6 tại Đền thờ Thánh Phêrô, trong thánh lễ đồng tế với các vị tân Tổng Giám Mục chính tòa, như thói quen từ trước đến nay, nhưng ĐTC chỉ trao giây này cho các vị theo thể thức riêng và đơn sơ. Sau đó, tại giáo phận thuộc quyền, lễ nghi trao giây Pallium sẽ được tổ chức trong một lễ nghi trọng thể, trong đó vị Đại diện Tòa Thánh, được ĐTC ủy quyền, trao cho vị tân TGM chính tòa trước sự hiện diện của các GM trong cùng giáo tỉnh và các tín hữu.
Quyết định của ĐTC không thay đổi khoản giáo luật khoản số 437,I theo đó, vị tân TGM chính tòa phải đích thân hoặc nhờ đại diện xin ĐTC ban dây Pallium trong vòng 3 tháng sau khi thụ phong GM, hoặc nếu đã là GM rồi thì tính từ lúc được bổ nhiệm. (RG 29-1-2015)
G. Trần Đức Anh OP
Nguồn: VietVatican
Đức Thánh Cha kêu gọi toàn thể Giáo Hội vượt thắng sự dửng dưng
18:24 |
VATICAN. ĐTC Phanxicô kêu gọi mọi thành phần Giáo Hội vượt thắng hiện tượng ”hoàn cầu hóa sự dửng dưng” đối với những người nghèo khổ.
Đây là ý tưởng được ĐTC nhấn mạnh và khai triển nhiều nhất trong Sứ điệp Mùa Chay bắt đầu từ ngày 18-2 tới đây. Sứ điệp được Đức Ông Giampietro Dal Toso, Tổng thư ký Hội đồng Tòa Thánh Cor Unum (Đồng Tâm), cùng vị phụ tá và ông Michel Roy, Tổng thư ký Caritas quốc tế, giới thiệu với giới báo chí trong cuộc họp báo sáng ngày 27-1-2015, tại Phòng Báo chí Tòa Thánh.
Sứ điệp của ĐTC có chủ đề là một câu trích từ thư thánh Giacôbê ”Anh chị em hãy củng cố tâm hồn” (Gc 5,8). Sau khi nhắc lại sự kiện Thiên Chúa ”không dửng dưng đối với chúng ta, ĐTC nhấn mạnh rằng:
”Chúa quan tâm đến mỗi người chúng ta, Chúa biết đích danh chúng ta, chăm sóc và tìm kiếm chúng ta khi chúng ta bỏ Chúa. Chúa chú ý đến mỗi người chúng ta.. Nhưng xảy ra là khi chúng ta an mạnh và cảm thấy thoải mái, thì thường chúng ta quên những người khác, không quan tâm đến những vấn đề của người khác, những đau khổ và bất công họ đang chịu.”
ĐTC nhận xét rằng sự dửng dưng vừa nói có chiều kích hoàn vũ và người ta có thể nói ngày nay đang có một thứ ”hoàn cầu hóa sự dửng dưng”. Để giúp các tín hữu khắc phục tệ nạn này, ĐTC mời gọi toàn thể Giáo Hội ý thức rằng ”Nếu một chi thể đau, thì tất cả các chi thể khác cũng đau” (1 Cr 12,26)
ĐTC cũng kêu gọi vượt thắng sự dửng dưng trong đời sống của các giáo xứ và cộng đoàn. Để được vậy, các tín hữu cần ý thức mình là chi thể của một thân mình, một chi thể đau thì toàn thể thân mình cũng chịu đau. Ngài khẳng định rằng: ”mỗi cộng đoàn Kitô được kêu gọi hãy vượt qua ngưỡng cửa nối kết họ với xã hội xung quanh, với những người nghèo và những người xa xăm. Giáo Hội tự bản chất là thừa sai, không co cụm vào mình, nhưng được sai tới tất cả mọi người. Sứ mạng của Giáo Hội là kiên nhẫn làm chứng về Đấng muốn mang tất cả thực tại và mỗi người về cùng Chúa Cha... Anh chị em thân mến, tôi nồng nhiệt mong ước sao cho các nơi mà Giáo Hội hiện diện, - đặc biệt là các giáo xứ và cộng đoàn của chúng ta, - trở thành những hải đảo từ bi giữa lòng biển cả dửng dưng!”
ĐTC mời gọi các tín hữu ”đừng coi nhẹ sức mạnh kinh nguyện của bao nhiêu người hiệp nhau!” Trong ý hướng đó ngài cầu mong toàn thể Giáo Hội tham gia sáng kiến ”24 giờ cho Chúa”, sẽ được cử hành trong toàn thể Giáo Hội, kể cả ở cấp độ giáo phận, trong những ngày 13 và 14-3 tới đây”
Ngài cũng khuyến khích các tín hữu thực hiện những việc bác ái, đối với những người ở gần cũng như những người ở xa, nhờ bao nhiêu tổ chức bác ái của Giáo Hội. ”Mùa Chay là mùa thuận tiện để chứng tỏ sự quan tâm tới tha nhân qua một cử chỉ, dù là nhỏ bé nhưng cụ thể, nói lên sự tham dự của chúng ta vào nhân loại chung.”
Và ĐTC kết luận rằng:
”Để khắc phục sự dửng dưng và sự tự phụ toàn năng của chúng ta, tôi muốn xin tất cả mọi người hãy sống Mùa Chay này như một hành trình huấn luyện tâm hồn, như ĐGH Biển Đức 16 đã nói (Thông điệp Deus caritas est, 31). Có một con tim từ bi không có nghĩa là có một tâm hồn yếu đuối. Ai muốn từ bi thì cần một con tim mạnh mẽ, kiên vững, khép kín đối với kẻ cám dỗ, nhưng cởi mở đối với Thiên Chúa”. (SD 27-1-2015)
G. Trần Đức Anh OP
Nguồn: VietVatican
Đây là ý tưởng được ĐTC nhấn mạnh và khai triển nhiều nhất trong Sứ điệp Mùa Chay bắt đầu từ ngày 18-2 tới đây. Sứ điệp được Đức Ông Giampietro Dal Toso, Tổng thư ký Hội đồng Tòa Thánh Cor Unum (Đồng Tâm), cùng vị phụ tá và ông Michel Roy, Tổng thư ký Caritas quốc tế, giới thiệu với giới báo chí trong cuộc họp báo sáng ngày 27-1-2015, tại Phòng Báo chí Tòa Thánh.
Sứ điệp của ĐTC có chủ đề là một câu trích từ thư thánh Giacôbê ”Anh chị em hãy củng cố tâm hồn” (Gc 5,8). Sau khi nhắc lại sự kiện Thiên Chúa ”không dửng dưng đối với chúng ta, ĐTC nhấn mạnh rằng:
”Chúa quan tâm đến mỗi người chúng ta, Chúa biết đích danh chúng ta, chăm sóc và tìm kiếm chúng ta khi chúng ta bỏ Chúa. Chúa chú ý đến mỗi người chúng ta.. Nhưng xảy ra là khi chúng ta an mạnh và cảm thấy thoải mái, thì thường chúng ta quên những người khác, không quan tâm đến những vấn đề của người khác, những đau khổ và bất công họ đang chịu.”
ĐTC nhận xét rằng sự dửng dưng vừa nói có chiều kích hoàn vũ và người ta có thể nói ngày nay đang có một thứ ”hoàn cầu hóa sự dửng dưng”. Để giúp các tín hữu khắc phục tệ nạn này, ĐTC mời gọi toàn thể Giáo Hội ý thức rằng ”Nếu một chi thể đau, thì tất cả các chi thể khác cũng đau” (1 Cr 12,26)
ĐTC cũng kêu gọi vượt thắng sự dửng dưng trong đời sống của các giáo xứ và cộng đoàn. Để được vậy, các tín hữu cần ý thức mình là chi thể của một thân mình, một chi thể đau thì toàn thể thân mình cũng chịu đau. Ngài khẳng định rằng: ”mỗi cộng đoàn Kitô được kêu gọi hãy vượt qua ngưỡng cửa nối kết họ với xã hội xung quanh, với những người nghèo và những người xa xăm. Giáo Hội tự bản chất là thừa sai, không co cụm vào mình, nhưng được sai tới tất cả mọi người. Sứ mạng của Giáo Hội là kiên nhẫn làm chứng về Đấng muốn mang tất cả thực tại và mỗi người về cùng Chúa Cha... Anh chị em thân mến, tôi nồng nhiệt mong ước sao cho các nơi mà Giáo Hội hiện diện, - đặc biệt là các giáo xứ và cộng đoàn của chúng ta, - trở thành những hải đảo từ bi giữa lòng biển cả dửng dưng!”
ĐTC mời gọi các tín hữu ”đừng coi nhẹ sức mạnh kinh nguyện của bao nhiêu người hiệp nhau!” Trong ý hướng đó ngài cầu mong toàn thể Giáo Hội tham gia sáng kiến ”24 giờ cho Chúa”, sẽ được cử hành trong toàn thể Giáo Hội, kể cả ở cấp độ giáo phận, trong những ngày 13 và 14-3 tới đây”
Ngài cũng khuyến khích các tín hữu thực hiện những việc bác ái, đối với những người ở gần cũng như những người ở xa, nhờ bao nhiêu tổ chức bác ái của Giáo Hội. ”Mùa Chay là mùa thuận tiện để chứng tỏ sự quan tâm tới tha nhân qua một cử chỉ, dù là nhỏ bé nhưng cụ thể, nói lên sự tham dự của chúng ta vào nhân loại chung.”
Và ĐTC kết luận rằng:
”Để khắc phục sự dửng dưng và sự tự phụ toàn năng của chúng ta, tôi muốn xin tất cả mọi người hãy sống Mùa Chay này như một hành trình huấn luyện tâm hồn, như ĐGH Biển Đức 16 đã nói (Thông điệp Deus caritas est, 31). Có một con tim từ bi không có nghĩa là có một tâm hồn yếu đuối. Ai muốn từ bi thì cần một con tim mạnh mẽ, kiên vững, khép kín đối với kẻ cám dỗ, nhưng cởi mở đối với Thiên Chúa”. (SD 27-1-2015)
G. Trần Đức Anh OP
Nguồn: VietVatican
Huyền nhiệm một ơn gọi
07:24 |
Hai chữ “Hành Trình” gợi lên trong con một cuộc ra đi, ra đi theo tiếng gọi trời cao được gợi lên trong thâm sâu lòng mình. Mỗi người nghe tiếng gọi mời theo mỗi cách rất riêng và con đường Chúa dẫn dắt, giáo dục từng người lại càng đặc biệt hơn nữa. Nhưng trong Thiên Chúa, con đường nào của Ngài cũng đều tuyệt hảo, ngay cả những lỗi lầm vấp phạm, những phút bướng bỉnh cứng lòng và cả tội lỗi nữa.
Tin vào chương trình huyền nhiệm của tình yêu Thiên Chúa. Con xin được mạo muội chia sẻ một chút cảm nghiệm như những mắt xích nhỏ đã đan kết nên ơn gọi của con qua câu chuyện: “Huyền nhiệm một ơn gọi”
Cách đây hơn 30 năm, vào một ngày cuối xuân đẹp trời, nơi vùng đất mẹ tuy khô cằn sỏi đá nhưng lại mang nét thâm trầm sâu lắng của cố đô Huế, một cô bé đã cất tiếng khóc chào đời trong một gia đình ấm cúng tình cha nghĩa mẹ.
Tuổi thơ của con trải qua thời loạn ly, chuyển giao giữa hai chế độ. Sống – chết là lằn ranh rất mong manh. Tiếp theo đó là những ngày tháng khó khăn vây bủa cho một gia đình trẻ với 7 người con nheo nhóc. Chân ướt, chân ráo đến vùng đất xa lạ, xung quanh chỉ rừng rú, xa xa có vài ba gia đình. Trong sự khốn cùng đó, con cảm nhận được đức tin là gì khi nhìn thấy hình ảnh ba con hằng đêm quỳ cầu nguyện trước bàn thờ cùng với lòng thành khẩn cầu xin của mẹ mỗi khi con ốm đau. Những hình ảnh đó in khắc vào tâm trí thơ dại của con. Vì thế, con có một thiên hướng về tôn giáo khá sớm, cho dù con chưa hiểu Thiên Chúa là gì, nhưng trong thâm tâm luôn cảm thấy Ngài rất quan trọng và tuyệt vời. Vì thế khi bạn bè hay ai xúc phạm đến tôn giáo hay Thiên Chúa là con ăn thua cho đến cùng.
Rồi một lần kia, trong giờ học chính trị, thầy giáo thường lấy Lời Chúa để xuyên tạc chỉ trích, con ấm ức và khó chịu lắm. Cuối cùng con đã đứng lên và thưa với thầy: “Thưa thầy, Thiên Chúa của em không phải như vậy, thầy hiểu nhầm rồi”. Nhưng lúc đó con còn quá nhỏ để lý giải. Con cảm thấy buồn và ước mong lớn lên học Kinh Thánh thật giỏi để minh oan cho Chúa. Cơ hội đã không đến với một gia đình ở xa nhà thờ, đa phần là ngoại đạo, nên việc học giáo lý cơ bản đều do ba con quy tụ lại và dạy. Đến năm 14 tuổi, con mới có cơ hội đến nhà xứ để học Kinh Thánh sơ đẳng và được làm giáo lý viên đầu tiên của giáo họ. Nhờ ơn Chúa, cộng thêm sự giúp đỡ của nhiều người và với lòng hăng say của tuổi trẻ con đã thành lập được nhóm thiếu nhi đầu tiên của giáo họ với danh hiệu Đa Minh – Đuốc Sáng, và con nghĩ đây là tín hiệu đèn xanh đầy hữu duyên cho ơn gọi Đa Minh của con hôm nay.
Điều bất ngờ lại đến, đó là năm lớp 10, con là lớp phó học tập nhưng lại bị lưu ban! Đây là thất bại đầu đời nên mọi sự trước mắt con đều như sụp đổ. Trước kia con tự tin bao nhiêu thì bây giờ là mặc cảm, xấu hổ và tủi nhục bấy nhiêu. Bạn bè đều nghỉ học nên con cũng muốn thế. Tuy nhiên, với sự động viên của ba, an ủi của mẹ và quyết tâm của mình, con đã tiếp tục lầm lũi cắp sách đến trường nuốt theo từng giọt cay đắng. Nỗi đau nào cũng vơi theo thời gian. Trong cảnh tượng tưởng chừng bi thương này thì Chúa lại gởi đến cho con một người bạn học cùng lớp rất tha thiết với ơn gọi tu trì, nhờ đó mà hạt giống ơn gọi hiến dâng trong con được nảy mầm.
Con chẳng hiểu tu là gì, chỉ biết nơi đó là phải hy sinh, từ bỏ, chịu khổ, chịu khó để người khác được vui và đôi khi cũng có khó chịu một tí. Ơn gọi thật tuyệt vời và cao trọng, con thì hèn mọn, nhiều tham vọng, làm sao dám mơ. Nhưng thánh ý của Chúa thì khác xa tư tưởng loài người, Ngài gõ cửa lòng con một lần nữa qua sự ra đi vĩnh viễn của bà ngoại. Trước khi từ biệt cõi đời, người cầm tay con không phải khuyên con đi tu hay sống tốt, nhưng lời nhắn nhủ như một mệnh lệnh: “Chúa gọi con theo Ngài, con đừng từ chối”. Lời trăn trối của người ra đi làm con suy nghĩ nhiều lắm. Cuộc sống trước mắt cảm thấy vui và an toàn hơn, tương lai có vẻ bảo đảm và sáng sủa hơn. Còn theo Ngài là lao mình vào cuộc phiêu lưu đầy mạo hiểm “chim có tổ, cáo có hang, con người không có chỗ tựa đầu”. Tương lai là một sự bấp bênh. Con thấy lo sợ muốn chạy trốn như Tiên tri Giona “Chúa ơi! Con không biết gì cả, con ngu ngơ dại khờ lắm”. Nhưng tiếng gọi ngày càng mãnh liệt và tha thiết hơn trong sâu thẳm cõi lòng, nhưng con chưa dám tin đó là con đường Ngài muốn con theo, con đã cầu nguyện và như tiên tri Ezêkien con đã xin Ngài cho con một dấu lạ. Con bắt đầu tìm ý Ngài qua cách của loài người bằng cách bốc thăm: 3 cái lập gia đình, 3 cái đi tu, 3 cái sống độc thân. Con hồi hộp bốc cái thăm đầu tiên: “Đi tu”. Con mang một chút lo sợ: “Có lẽ nhầm chăng?” Xin cho con làm lại một lần nữa và lần này cũng “đi tu”. Trong lòng cũng mang chút do dự và Ngài đã khiển trách con trong cái lộc đầu năm năm ấy: “Ngươi chớ thử thách Thiên Chúa của ngươi”. Chỉ mình con mới hiểu được những gì mình đã làm, trong lòng mang chút hối hận, ngước nhìn trời cao để nói lời tạ lỗi. Nhưng ôi sao, bầu trời hôm nay rộng,thênh thang, thanh cao và quảng đại quá, còn con chỉ là một sinh linh bé nhỏ, tầm thường mà sao Chúa lại kiên nhẫn yêu thương và hạ mình đến thế.
Trở về nhà, con ngỏ ý xin ba mẹ để đi tu. Gia đình vừa mừng vừa lo, lo vì sợ con yếu đuối mỏng dòn không đáp trả trọn vẹn, nhưng vẫn tin vào tình yêu và sự quan phòng của Chúa.
Ngày chia tay đã đến, tiễn con vào Dòng Đa Minh Tam Hiệp, trong nước mắt, ba con chỉ dặn dò một câu duy nhất “Đi tu, con phải để Thiên Chúa sống trong con”.
Khung trời Thỉnh Viện mở ra đón con vào. Con bằng lòng với cuộc sống mới trong Tu viện tuy có bao ngỡ ngàng luyến nhớ nhưng đầy ắp niềm vui, bình an và hạnh phúc. Nhưng vui chưa chưa được bao lâu thì con đã ngã bệnh. Trong sự đau đớn về thể xác lẫn tinh thần, Chúa cho con cảm nếm sự ngọt ngào của tình yêu hy hiến. Tâm hồn con cảm thấy rất an bình vì biết rằng mọi sự xảy ra đều nằm trong quỹ đạo tình yêu của Chúa. Bên cạnh đó tình thương, sự lo lắng hiện lên trên khuôn mặt từng thành viên trong Hội Dòng, đặc biệt Dì phụ trách của con lúc đó. Một hình ảnh thật đẹp, thật dễ thương lưu dấu mãi trong tâm hồn con.
Thời gian dần trôi, khung trời Thỉnh Viện có lẽ vẫn trắng, vẫn trong, vẫn hồn nhiên nhưng riêng lòng con bắt đầu có những đám loang lổ của tham, sân, si. Con thấy ý nghĩa đời tu đang dần mất. Nỗi hoang mang chán chường xâm lấn, những bước chân giờ đây sao nặng nề. Quỳ trước Thánh Thể với bao câu hỏi tại sao. Ngài đã lầm chăng? Ngài đang ở đâu? Nỗi giằng co nội tâm dày xéo. Con chỉ biết ngồi bên Chúa cho nước mắt tuôn rơi. Trong sự cô đơn đó, Ngài đã đến. Nơi Ngài có một sức cuốn hút kỳ lạ, con chỉ biết chiêm ngắm mà không thể thốt lên lời, mọi buồn đau tan biến, thay vào đó là sự bình an và niềm vui sâu lắng. Ngài thỏ thẻ bên con: “Ta đã không lầm khi đặt con nơi đây. Ta đến không phải để kêu gọi người công chính mà là người tội lỗi.” Tất cả cứ ùa về trong tâm trí, con linh cảm Ngài đang có một chương trình gì đó mà con chưa thấu hiểu, con chỉ biết xin vâng như Đức Maria. Từ đó con xác tín hơn về ơn gọi của mình. Và những đốm đen trong cuộc sống giờ đây mang một ý nghĩa khác hơn, nó không còn là lối cản mà mở ra một sự dấn thân và yêu thương hơn.
Nhưng dấn thân bằng cách nào? Con loay hoay tìm kiếm trong cuộc đời các thánh nhưng con vẫn thấy có điều gì đó chưa thỏa mãn. Vô tình trong một giờ suy niệm câu Lời Chúa: “Lương thực của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy” (Ga 4,33a). Lời đó sao hôm nay trở nên gần gũi sống động thiết thực và quan trọng, là cốt lõi và cùng đích cho đời sống dâng hiến của con. Con ước ao được sống điều đó. Từ đó mỗi sáng thức dậy con đều xin “xin cho con có tâm hồn nhạy cảm để nhận ra ý Cha trong từng biến cố cuộc sống và can đảm thực thi”.
Thời gian sống trong Thỉnh Viện của con êm đềm trôi trong tình Chúa, tình Mẹ Hội Dòng cùng bao người thân thương. Con đang hăng hái theo chương trình Đại học thì Hội Dòng cho con lên Tiền tập. Tâm trạng con lúc đó thật bối rối và biết bao câu hỏi được đặt ra. Lên Tiền tập làm sao được? Việc học đang dở dang tốn biết bao công sức, mồ hôi nước mắt, chắt chiu hy sinh của từng người trong gia đình, của Hội Dòng và biết bao người thân thương khác. Giờ lên Tiền tập … việc học của con sẽ dang dở để rồi chỉ còn hai bàn tay trắng không giấy chứng nhận cũng chẳng có chứng chỉ gì. Một sự uổng phí! Chúa ơi! Con không hiểu nổi chương trình của Ngài. Con đi tìm ý Ngài nơi những người khôn ngoan. Có người bảo con nên tiếp tục đi học, có người khuyên hãy cầu nguyện thấy chọn lựa nào bình an nhất thì đó là điều Chúa muốn. Chạy đến bên Ngài con thân thưa tất cả, Ngài dạy con bằng câu nói của Thánh Phêrô: “… Chó mửa xong, chó liền ăn lại; heo tắm xong, heo nhảy vào bùn” (2 Pr 2,22).
Đúng thật, trước khi bước theo tiếng gọi, con đã trúng tuyển đại học chính quy cũng khoa ngoại ngữ, nhưng với sức hút của Chúa con đã từ bỏ tất cả, chẳng lẽ giờ đây con lại lấy lại những gì con đã từ bỏ hay sao? Ngài còn trấn an “Ta không thua lòng quảng đại của con đâu.” Cuối cùng con bình an thưa lên như ngôn sứ Giêrêmia “Ngài đã quyến rũ con và con đã để Ngài quyến rũ, Ngài mạnh hơn con và Ngài đã thắng” (Gr 20,7).
Năm Tiền tập cho con nhiều niềm vui, hạnh phúc, nhưng không thiếu những sai sót trong phận người. Từ đó con học được đau khổ chính là trường dạy lòng từ nhân, sự vụng về và một chút ngô ngố của tình yêu có sức chinh phục và in dấu trong lòng người hơn là sự hoàn hảo mà thiếu vắng tình yêu, chỉ để lại những điều đáng tiếc.
Năm Tập, năm Hồng ân đã đến, con khát khao khám phá được những điều kỳ diệu để làm nền tảng cho đời tu sau này. Chúa thấu hiểu nỗi khát mong, khắc khoải trong con. Ngài cho con cảm nghiệm một điều mà bấy lâu con đã từng nghe, từng đọc, nhưng chưa bao giờ trở thành máu thịt. Một điều thật đơn giản “Hãy sống vô vị lợi”. Vì thế khi làm một việc gì dù lớn hay nhỏ, tầm thường hay đạo đức hãy tự hỏi: “Tôi làm điều này vì ai? Có phải vì vinh danh Chúa và ích lợi cho anh chị em không? Có làm vì lòng mến không? Lúc này đã tốt chưa? Hãy sống rất thật với chính mình và với Chúa. Một khi đã hội đủ các điều kiện trên thì an tâm thực thi dù có đau khổ nhưng niềm vui và bình an sẽ đến. Từ đó con cố gắng tập luyện mỗi ngày cho dù trơn trợt té ngã liên miên, nhưng con không nản lòng vì chính Tình Yêu Chúa là động lực để con cố gắng mỗi ngày.
Thời gian Học viện là môi trường tốt để con tập sống những gì mình đã cảm nghiệm và xác tín. Khi đối diện với một xã hội đầy phức tạp: tiền tài, danh vọng là cơ sở để đánh giá một con người; bậc thang giá trị của Tin Mừng dường như bị đảo lộn, bất công và tệ nạn ngày càng lan rộng … con cảm nghiệm để sống cho lý tưởng và Thánh Ý là một cuộc chiến đầy cam go bắt con phải lựa chọn, kiếm tìm và trả giá. Lúc này con cảm sâu xa sự yếu đuối mỏng manh nhiều giới hạn của mình. Con như chiếc bình sành dễ vỡ nhưng nhờ Tình Yêu Chúa bao bọc, nâng niu gìn giữ để hôm nay con chỉ biết thân thưa như Thánh Phaolô: “Tôi làm được gì là nhờ hồng ân Thiên Chúa.”
Nhìn lại quãng đường đời đã qua, dẫu lúc bằng phẳng hay khi gập ghềnh sỏi đá, con đều nhìn thấy tình thương Thiên Chúa can thiệp từng và đỡ nâng từng bước trong cuộc đời của con. Những lúc con tưởng mình chơi vơi thất vọng thì lúc đó Chúa cho con thấy rõ nhất con đường Chúa mời gọi con phải dấn thân. Không gì khác hơn là con đường Tình Yêu để con có thể nói như Thánh Têrêsa: “Ơn gọi của con là tình yêu.”
Vâng, chính Thiên Chúa đã vẽ những đường thẳng trên những nét cong để mọi buồn vui trăn trở trong cuộc sống đều có dấu ấn Tình Yêu của Ngài. Nhờ Tình Yêu đó mà giúp con vượt qua mọi thăng trầm để hôm nay con vẫn được chở che dưới mái ấm Hội Dòng và dâng lên Chúa lời cảm tạ tri ân.
Tri ân công sinh thành dưỡng dục của ba mẹ để con được trưởng thành về dáng vóc và lớn mạnh về niềm tin.
Tri ân Mẹ Hội Dòng, quý Dì Giáo đã yêu thương dìu dắt, nâng đỡ con.
Tri ân những cộng đoàn đã đón nhận con trong những tháng qua cùng biết bao người đã âm thầm cầu nguyện cho con trong ơn gọi làm người và làm con Chúa.
Tri ân công sinh thành dưỡng dục của ba mẹ để con được trưởng thành về dáng vóc và lớn mạnh về niềm tin.
Tri ân Mẹ Hội Dòng, quý Dì Giáo đã yêu thương dìu dắt, nâng đỡ con.
Tri ân những cộng đoàn đã đón nhận con trong những tháng qua cùng biết bao người đã âm thầm cầu nguyện cho con trong ơn gọi làm người và làm con Chúa.
Xin tiếp tục cầu nguyện cho con, để con luôn trung thành với ơn gọi sống đời Thánh hiến và sống thật hạnh phúc trong huyền nhiệm yêu thương của Chúa.
Sr. Maria LTLH, OP
Nguồn: Daminhtamhiep.net
Giáo Phận Huế đón tiếp ĐHY Fernando Filoni tại Nhà thờ Chính Tòa Phủ Cam
18:17 |
Sau khi đáp chuyến bay đến Huế và có buổi đón tiếp tại Trung Tâm Mục Vụ TGP Huế, vào lúc 11g00 ngày 22.01.2015, ĐHY Fernando Filoni cùng phái đoàn, đã có buổi gặp gỡ chào mừng và chia sẻ cùng cộng đoàn dân Chúa trong Giáo phận Huế tại Nhà thờ Chính Tòa Phủ Cam.Ngay từ rất sớm, khi biết tin ĐHY Fernando Filoni sẽ ghé thăm, các linh mục, tu sĩ nam nữ trong các hội dòng, giáo dân khắp nơi, và đặt biệt là giáo dân thuộc các giáo xứ trong Hạt thành phố Huế, đã cùng quy tụ về Nhà thờ Chính Tòa Phủ Cam, để gặp gỡ và chào mừng vị Bộ trưởng Bộ Truyền Giáo kính mến.
Đúng 11g00, đoàn xe chở ĐHY Fernando Filoni và các Đức Giám Mục trong Giáo tỉnh Huế, đến trước tiền đường Nhà thờ Chính Tòa Phủ Cam, cùng lúc đó, đội kèn giáo xứ cất vang bài ca “Marche Pontificale" (Giáo Hoàng Hành Khúc), xen lẫn với những tiếng vỗ tay giòn giã của cộng đoàn hiện diện, làm cho bầu không khí buổi đón tiếp thêm phần long trọng.Cha Tổng Đại diện Antôn Dương Quỳnh, Quản xứ Chính Tòa Phủ Cam, đón chào ĐHY Fernando Filoni khi Ngài vừa xuống xe. Tiếp đó, Đức TGM Huế Phanxicô Xavie Lê Văn Hồng trao vòng hoa lưu niệm cho ĐHY Fernando Filoni, quý cha hạt trưởng và quý cha bề trên dòng tặng hoa cho các Đức Giám Mục và các Đức Ông theo đoàn.
ĐHY Fernando Filoni, với các Đức Giám Mục và phái đoàn, cùng tiến vào bên trong Nhà Thờ. Chương trình đón tiếp bắt đầu khi cộng đoàn dành ít phút để Chầu Chúa Giêsu Thánh Thể: tất cả mọi thành phần cùng thinh lặng, quỳ gối và kết thúc với bài ca “Thờ lạy Chúa”.
Thay mặt cho toàn thể cộng đoàn hiện diện, Đức TGM Huế Phanxicô Xavie đọc bài diễn văn chào mừng ĐHY Fernando Filoni cùng phái đoàn, nhân chuyến viếng thăm Giáo Phận Huế. Ngài nói lên niềm vinh dự và niềm vui lớn lao mà Giáo tỉnh Huế, cách riêng Tổng Giáo Phận Huế, được đón tiếp Đức Hồng Y Tổng Trưởng Bộ Loan Báo Tin Mừng đến viếng thăm. Đồng thời, cũng hân hoan vui mừng được đón tiếp Đức TGM Leopoldo Girelli, Đức Cha Chủ tịch HĐGMVN, Cha Phó Tổng Thư ký HĐGMVN, Quý Đức Cha thuộc Giáo tỉnh Huế, Đức Ông Barnabê đã cùng hiện diện.Đức TGM Huế giới thiệu đôi nét với ĐHY Fernando Filoni về Giáo tỉnh Huế, những điểm chung của các giáo phận trong giáo tỉnh như số lượng giáo dân, ơn gọi linh mục, tu sĩ nam nữ vẫn còn khá dồi dào, công việc đào tạo chủng sinh tại Đại Chủng Viện. Bên cạnh đó, ngài cũng trình bày những khó khăn trong công cuộc truyền giáo tại Giáo phận Huế, như việc các bạn trẻ phải rời xa quê hương để đi làm ăn xa, gặp bao cám dỗ dễ sa ngã vào tệ nạn xã hội, đều này làm ảnh hưởng đến đời sống đức tin và luân lý rất nhiều.
Đức TGM Huế nói lên tâm tình yêu mến và trung thành sắc son của đoàn dân Chúa đối với Giáo Hội, đối với Đức Thánh Cha Phanxicô, và lòng biết ơn sâu xa đối với vị Đức Hồng Y Tổng Trưởng kính yêu.Đáp từ sau phần chào mừng của Đức TGM Huế Phanxicô Xavie, ĐHY Fernando Filoni cám ơn sự tiếp rước nồng nhiệt của các thành phần Dân Chúa trong Tổng Giáo phận Huế, và Ngài cảm thấy rất vui mừng khi mọi người cùng quy tụ nơi đây, cùng nhìn mặt nhau, thể hiện tình liên đới, hiệp thông với nhau.ĐHY Fernando Filoni nhắc đến việc Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ hãy đi, hãy loan báo Tin Mừng cho muôn dân sau khi các ông đã ở, đã thấy, đã nghe, đã sống và đã cảm nghiệm được tình yêu của Thầy mình. Đó là mệnh lệnh cuối cùng của Chúa Giêsu trối cho các Tông Đồ trước khi Người về trời: “Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần” (Mt 28,19). Ngài cũng khuyến khích mọi người trong thế giới hôm nay, hãy sẵn sàng để ra đi truyền giáo như vậy.
ĐHY Fernando Filoni cũng tin chắc rằng mọi người đang hiện diện trong Giáo phận Huế này, cũng đang hiệp ý cầu nguyện cho Ngài. Và Ngài cũng mời gọi mọi người hiệp thông với Ngài trong chuyến hành hương Đức Mẹ La Vang sắp đến. Ngài hứa sẽ cầu nguyện và nói với Đức Mẹ về Giáo Hội Việt Nam là một gia đình rất tốt, dành tặng Đức Mẹ những đóa hoa hồng để nói lên tâm tình cầu nguyện cho sự bảo trợ của Đức Mẹ đối với Giáo Hội Việt Nam, cầu nguyện cho công việc truyền giáo tại Á Châu và cầu nguyện cho hòa bình thế giới.Cuối buổi chào mừng là phần vũ khúc với trang phục cổ truyền mang đậm nét Việt Nam. Tiếp đó, các em thiếu nhi Giáo xứ Chính Tòa Phủ Cam, trong tu phục của các dòng tu trong giáo phận, lần lượt được giới thiệu với ĐHY Fernando Filoni, đó cũng là tâm tình của mọi thành phần tham dự ngày hôm nay dâng lên ĐHY Fernando Filoni, quý Đức Giám Mục với tấm lòng yêu mến của đông đảo các thành phần dân Chúa trong Giáo Phận Huế.Kết thúc, ĐHY Fernando Filoni ưu ái ban Phép Lành Tòa Thánh cho cộng đoàn tham dự, sau đó, cùng chụp hình lưu niệm với các Đức Giám mục, linh mục, tu sĩ nam nữ và các em thiếu nhi, trước Tiền đường Nhà Thờ.
Buổi chiều vào lúc 13g00, ĐHY Fernando Filoni và các Đức Giám Mục cùng phái đoàn, sẽ kính viếng Nhà Lưu Niệm vị Tôi Tớ Chúa, Đức Cố Hồng Y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận tại Phủ Cam. Ban Truyền Thông TGP Huế Nguồn: Tonggiaophanhue.net




Previous Article