100 câu hỏi của Chúa Giêsu

18:26 |
Một trong những sai lầm lớn nhất của con người là khi đọc Kinh Thánh mà cứ như người bàng quan. Với họ, Kinh Thánh là bộ sưu tập các câu chuyện và sự kiện xảy ra từ 2.000 năm trước. Và chúng ta chỉ đọc Kinh Thánh cứ như đọc lịch sử vậy.
Nhưng, thực sự những chuyện xưa đó là chính chuyện đời của chúng ta. Chính chúng ta ở trong các trình thuật đó. Bạn là Ápraham, Sara, Môsê, Đêbôra, Giêrêmia, Rút, Phêrô, Phaolô, Mẹ Maria, và nếu bạn chuẩn bị chấp nhận điều đó, bạn cũng là chính Chúa Giêsu. Khi trình thuật chúng ta đọc được mở ra, chính chúng ta ở trong câu chuyện đó. Chúng ta không thể chỉ quan sát xem người khác nói gì, làm gì hoặc trả lời gì. Những gì thánh Phêrô làm, thánh Mađalêna làm, và những người khác làm thì chúng ta cũng làm.
Thánh Phêrô đã chối Chúa và bỏ chạy. Chúng ta cũng vậy. Người phụ nữ tội lỗi đã yêu và không bao giờ đầu hàng, chúng ta cũng nên như vậy. Các tội nhân có quá khứ tội lỗi và có tương lai tốt đẹp, chúng ta cũng vậy. Thánh Phêrô sôi nổi, cương quyết, tha thiết và yếu đuối sa ngã, chúng ta cũng vậy. Nhưng thánh Phêrô cũng yêu Chúa và bỏ mạng sống vì Chúa, chúng ta cũng có thể làm vậy. Chúa Giêsu chịu đau khổ và chịu chết, nhưng rồi phục sinh và lên trời vinh quang. Chúng ta cũng đau khổ và sẽ chết, chắc chắn cũng được lên trời vinh quang.
Kinh Thánh là chuyện đời của chúng ta. Chúng ta ở trong đó. Chỉ đọc Kinh Thánh như người bàng quan thì sẽ bỏ mất những điểm chính.
Điểm cốt lõi trong Kinh Thánh rất quan trọng và là chìa khóa để chúng ta mở. Chìa khóa đó rất đơn giản: Trả lời những câu hỏi! Trong nhiều việc Chúa Giêsu đã làm, Ngài hỏi nhiều câu hỏi! Khi bạn đọc Phúc âm và Chúa Giêsu hỏi, bạn hãy trả lời câu hỏi đó! Đừng đợi xem thánh Phêrô hoặc thánh Mađalêna làm gì, hoặc người Pharisêu và đám đông dân chúng nói gì. Hãy trả lời câu hỏi bằng chính cách của bạn. Đó là bạn làm cho Kinh Thánh sống động.
Suy niệm là điều cần thiết. Hãy đọc chậm, suy tư, tìm ra câu hỏi và trả lời. Có thể là vài ngày hoặc vài tuần để tìm ra câu hỏi. Dưới đây là những câu hỏi gợi ý. Chúa Giêsu đã từng bị người ta chất vấn và gài bẫy đủ kiểu – đặc biệt là trước khi Ngài chịu kết án tử, nhưng không ai có thể bắt bẻ được Ngài điều gì, dù là điều nhỏ nhoi nhất.
Và ngay bây giờ, Chúa Giêsu cũng vẫn đang hỏi mỗi chúng ta, bạn hãy nghiêm túc trả lời 100 câu hỏi của Chúa Giêsu nha! Bạn sẵn sàng chưa? Xin mời bạn…
100 câu Chúa Giêsu hỏi và bạn PHẢI trả lời thật lòng:
01. Nếu anh em chỉ chào hỏi anh em mình thôi, thì anh em có làm gì lạ thường đâu? Ngay cả người ngoại cũng chẳng làm như thế sao? (Mt 5:47).
02. Hỏi có ai trong anh em, nhờ lo lắng, mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang tay? (Mt 6:27).
03. Còn về áo mặc cũng thế, lo lắng làm gì? (Mt 6:28).
04. Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của mình thì lại không để ý tới? (Mt 7:3).
05. Cứ xem họ sinh hoa quả nào, thì biết họ là ai. Ở bụi gai, làm gì có nho mà hái? Trên cây găng, làm gì có vả mà bẻ? (Mt 7:16).
06. Sao nhát thế, hỡi những người kém lòng tin? (Mt 8:26)
07. Sao các ông lại nghĩ xấu trong bụng như vậy? (Mt 9:4).
08. Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại có thể than khóc, khi chàng rể còn ở với họ? (Mt 9:15).
09. Các anh có tin là tôi làm được điều ấy không? (Mt 9:28).
10. Anh em ra xem gì trong hoang địa? Một cây sậy phất phơ trước gió chăng? Thế thì anh em ra xem gì? Một người mặc gấm vóc lụa là chăng? (Mt 11:7-8).
11. Tôi phải ví thế hệ này với ai? (Mt 11:16).
12. Ai trong các ông có một con chiên độc nhất bị sa hố ngày sa-bát, lại không nắm lấy nó và kéo lên sao? (Mt 12:11).
13. Làm sao người ta có thể vào nhà một kẻ mạnh và cướp của được, nếu không trói kẻ mạnh ấy trước đã, rồi mới cướp sạch nhà nó? (Mt 12:29).
14. Loài rắn độc kia, xấu như các người, thì làm sao nói điều tốt được? (Mt 12:34).
15. Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi? (Mt 12:48).
16. Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài nghi?? (Mt 14:31).
17. Tại sao các ông dựa vào truyền thống của các ông mà vi phạm điều răn của Thiên Chúa? (Mt 15:3).
18. Anh em có mấy chiếc bánh? (Mt 15:34).
19. Sao anh em lại nghĩ đến chuyện không có bánh, người đâu mà kém tin vậy? (Mt 16:8).
20. Người ta nói Con Người là ai? (Mt 16:13).
21. Anh em bảo Thầy là ai? (Mt 16:15).
22. Nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình? (Mt 16:26).
23. Ôi thế hệ cứng lòng không chịu tin và gian tà! Tôi còn phải chịu đựng các người cho đến bao giờ nữa? (Mt 17:17).
24. Tôi phải làm điều gì tốt để được hưởng sự sống đời đời? Sao anh hỏi Tôi về điều tốt? (Mt 19:16).
25. Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không? (Mt 20:22).
26. Các anh muốn tôi làm gì cho các anh? (Mt 20:32).
27. Quý vị chưa bao giờ đọc câu này trong Kinh Thánh sao? (Mt 21:42).
28. Tại sao các người lại thử tôi, hỡi những kẻ giả hình? (Mt 22:18).
29. Đồ ngu si mù quáng! Thế thì vàng hay Đền Thờ là nơi làm cho vàng nên của thánh, cái nào trọng hơn? Đồ mù quáng! Thế thì lễ vật hay bàn thờ là nơi làm cho lễ vật nên của thánh, cái nào trọng hơn? (Mt 23:17 & 19).
30. Đồ mãng xà, nòi rắn độc kia! Các người trốn đâu cho khỏi hình phạt hoả ngục? (Mt 23:33).
31. Sao lại muốn gây chuyện với người phụ nữ này? (Mt 26:10).
32. Thế ra anh em không thể canh thức nổi với Thầy một giờ sao? (Mt 26:40).
33. Anh tưởng là Thầy không thể kêu cứu với Cha Thầy sao? Người sẽ cấp ngay cho Thầy hơn mười hai đạo binh thiên thần! (Mt 26:53).
34. Tôi là một tên cướp sao mà các ông đem gươm giáo gậy gộc đến bắt? (Mc 26:55).
35. Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con? (Mt 27:46).
36. Chẳng lẽ mang đèn tới để đặt dưới cái thùng hay dưới gầm giường? Nào chẳng phải là để đặt trên đế sao? (Mc 4:21).
37. Chúng ta ví Nước Thiên Chúa với cái gì đây? Lấy dụ ngôn nào mà hình dung được? (Mc 4:30).
38. Ai đã sờ vào áo Tôi? (Mc 5:30).
39. Sao lại náo động và khóc lóc như vậy? (Mc 5:39).
40. Anh em cũng ngu tối như thế sao? Anh em không hiểu sao? (Mc 7:18).
41. Sao thế hệ này lại xin một dấu lạ? (Mc 8:12).
42. Anh em có mắt mà không thấy, có tai mà không nghe ư? (Mark 8:18).
43. Khi Thầy bẻ năm chiếc bánh cho năm ngàn người ăn, anh em đã thu lại được bao nhiêu thúng đầy mẩu bánh? (Mc 8:19).
44. [Chúa nói với người mù] Anh có thấy gì không? (Mc 8:23).
45. Dọc đường, anh em đã bàn tán điều gì vậy? (Mc 9:33).
46. Muối mà hết mặn thì anh em sẽ lấy gì ướp cho mặn lại? (Mc 9:50).
47. Ông Môsê đã truyền dạy các ông điều gì? (Mc 10:3).
48. Anh nhìn ngắm công trình vĩ đại đó ư? Tại đây, sẽ không còn tảng đá nào trên tảng đá nào; tất cả đều sẽ bị phá đổ (Mc 13:2).
49. Simon, anh ngủ à? Anh không thức nổi một giờ sao? (Mc 14:37).
50. Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao? (Lc 2:49).
51. Các ông đang nghĩ gì trong bụng vậy? (Lc 5:22).
52. Tại sao anh em gọi Thầy: “Lạy Chúa! Lạy Chúa!” mà anh em không làm điều Thầy dạy? (Lc 6:46).
53. Đức tin anh em ở đâu? (Lc 8:25).
54. Tên anh là gì? (Lc 8:30).
55. Ai là người đã sờ vào tôi? (Lc 8:45).
56. Ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư? (Lc 10:15).
57. Trong Luật đã viết gì? Ông đọc thế nào? (Lc 10:26).
58. Trong ba người, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp? (Lc 10:36).
59. Đồ ngốc! Đấng làm ra cái bên ngoài lại không làm ra cái bên trong sao? (Lc 11:40).
60. Hỡi bạn, ai đã đặt tôi làm người xử kiện hay người chia gia tài cho các anh? (Lc 12:14).
61. Việc nhỏ nhất mà anh em còn làm không được thì lo lắng về những việc khác làm gì? (Lc 12:26).
62. Sao các người không tự mình xét xem cái gì là phải? (Lc 12:57).
63. Có vua nào đi giao chiến với một vua khác mà trước tiên không ngồi xuống bàn tính xem mình có thể đem một vạn quân ra đương đầu với đối phương dẫn hai vạn quân tiến đánh mình chăng? (Lc 14:31).
64. Nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng Tiền Của bất chính, thì ai sẽ tín nhiệm mà giao phó của cải chân thật cho anh em? (Lc 16:11).
65. Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này? (Lc 17:18).
66. Chẳng lẽ Thiên Chúa lại không minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao? (Lc 18:7).
67. Khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng? (Lc 18:8).
68. Giữa người ngồi ăn với kẻ phục vụ, ai lớn hơn ai? (Lc 22:27).
69. Sao anh em lại ngủ? Dậy mà cầu nguyện, kẻo sa chước cám dỗ? (Lc 22:46).
70. Vì cây xanh tươi mà người ta còn đối xử như thế, thì cây khô héo sẽ ra sao? (Lc 23:31).
71. Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy? (Lc 24:17).
72. Đấng Kitô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế rồi mới vào trong vinh quang sao? (Lc 24:26).
73. Ở đây anh em có gì ăn không? (Lc 24:41).
74. Các anh tìm gì thế? (Ga 1:38).
75. Chuyện đó can gì đến Tôi? (Ga 2:4).
76. Ông là bậc thầy trong dân Ítraen, mà lại không biết những chuyện ấy? (Ga 3:10).
77. Nếu tôi nói với các ông về những chuyện dưới đất mà các ông còn không tin, giả như tôi nói với các ông về những chuyện trên trời, làm sao các ông tin được? (Ga 3:12).
78. Anh có muốn khỏi bệnh không? (Ga 5:6).
79. Các ông tôn vinh lẫn nhau và không tìm kiếm vinh quang phát xuất từ Thiên Chúa duy nhất, thì làm sao các ông có thể tin được? (Ga 5:44).
80. Nếu điều Môsê viết mà các ông không tin, làm sao tin được lời tôi nói? (Ga 5:47).
81. Chúng ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây? (Ga 6:5).
82. Điều đó (Thánh Thể) anh em lấy làm chướng, không chấp nhận được ư? (Ga 6:61).
83. Cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi hay sao? (Ga 6:67).
84. Sao các ông lại tìm cách giết tôi? (Ga 7:19).
85. Này chị, họ đâu cả rồi? Không ai lên án chị sao? (Ga 8:10).
86. Tại sao các ông không hiểu lối nói của tôi? (Ga 8:43).
87. Ai trong các ông chứng minh được là tôi có tội? (Ga 8:46).
88. Nếu tôi nói sự thật, sao các ông lại không tin tôi? (Ga 8:46).
89. Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó sao? (Ga 11:9).
90. Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không? (Ga 11:26).
91. Anh em có hiểu việc Thầy mới làm cho anh em không? (Ga 13:12).
92. Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh chưa biết Thầy ư? (Ga 14:9).
93. Quý vị tìm ai? (Ga 18:4).
94. Chén mà Chúa Cha đã trao cho Thầy, lẽ nào Thầy chẳng uống? (Ga 18:11).
95. Nếu tôi nói sai, anh chứng minh xem sai chỗ nào; còn nếu tôi nói phải, sao lại đánh tôi? (Ga 18:23).
96. Ngài tự ý nói hay những người khác đã nói với ngài về Tôi? (Ga 18:34).
97. Có phải anh thấy Thầy nên anh mới tin? (Ga 20:29).
98. Anh có yêu mến Thầy không? (Ga 21:16).
99. Giả như Thầy muốn Gioan còn ở lại cho tới khi Thầy đến thì sao? (Ga 21:22).
100. Có việc gì đến anh không? (Ga 21:22).
TRẦM THIÊN THU
(
Chuyển ngữ từ Archdiocese of Washington)

Cả tội lỗi cũng không ngăn cản được tình yêu thương xót của Thiên Chúa

18:01 |
Thiên Chúa không vắng bóng, Ngài ở gần và thực hiện các việc cứu độ lớn lao cho kẻ tín thác nơi Ngài. Vì thế không được nhượng bộ thất vọng, nhưng phải tiếp tục xác tín rằng Chúa sẽ lau khô mọi nước mắt và sẽ giải thoát chúng ta khỏi mọi sợ hãi. Cả tội lỗi cùng không ngăn cản được tình yêu thương xót của Thiên Chúa đối với con người.

Xưng tội

17:57 |
Trong Mùa Chay, Giáo Hội mời gọi chúng ta thực hành ba việc rất quan trọng là cầu nguyện, ăn chay và làm việc bố thí. Cầu nguyện sẽ sinh ích lợi cho linh hồn. Ăn chay hãm mình sẽ tăng sức mạnh cho thể xác và việc bố thí sẽ mang lợi ích đến tha nhân. Thực hành ba việc trên sẽ thánh hóa và dẫn đường chúng ta trên con đường trọn lành.

Tại sao đi Đàng Thánh Giá?

07:10 |
Đi Đàng Thánh Giá là truyền thống cổ xưa của Giáo hội Công giáo có từ thế kỷ IV, khi các tín hữu hành hương tới Thánh Địa.
Cũng như các truyền thống khác của Công giáo, Đàng Thánh Giá có ý nghĩa sâu sắc và phong phú, nhưng có thể chúng ta không nhận ra tầm quan trọng và không biết cách liên kết với cuộc sống hàng ngày. Đây là 8 lý do chúng ta nên đi Đàng Thánh Giá.

Làm Chồng và Làm Cha

09:56 |
Tháng Ba kính Thánh Giuse
Mẫu gương gia trưởng: làm cha, làm chồng
Làm chồng và làm cha là hai bổn phận khác nhau, nhưng vẫn nối kết với nhau, vì hai trách nhiệm nhưng chỉ có một người phải thực hiện sao cho vuông tròn.

Thiên Chúa tha thứ và quên hết mọi lỗi lầm

07:01 |

Thiên Chúa tha thứ và quên hết mọi lỗi lầmĐức Thánh Cha đã nhấn mạnh rằng khả năng vô hạn trong việc tha thứ như là sự toàn hảo nơi bản tính Thiên Chúa. Điều này hoàn toàn trái ngược với sự mỏng dòn, bất lực nơi bản tính hay sa ngã của con người thường không hướng tới để thực hiện: khả năng tha thứ.

 
VATICAN. Thời gian của Mùa Chay “giúp chúng ta dọn lòng” đón nhận sự tha thứ của Thiên Chúa và đến lượt mình, chúng ta cũng biết tha thứ như Chúa, nghĩa là “quên đi” những lỗi lầm của tha nhân.
Đây là nội dung bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô trong thánh lễ sáng thứ ba, ngày 01.03, tại nguyện đường thánh Marta.
Đức Thánh Cha đã nhấn mạnh rằng khả năng vô hạn trong việc tha thứ như là sự toàn hảo nơi bản tính Thiên Chúa. Điều này hoàn toàn trái ngược với sự mỏng dòn, bất lực nơi bản tính hay sa ngã của con người thường không hướng tới để thực hiện: khả năng tha thứ.
Những suy tư của Đức Thánh Cha Phanxicô trong bài giảng thánh lễ thường được khởi hứng từ những bài đọc Phụng vụ. Bài Tin Mừng hôm nay trình bày câu hỏi nổi tiếng của Phêrô dành cho Đức Giêsu: ‘Nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần?’ Còn bài Thánh thư trích sách Đa-ni-en lại xoay quanh lời cầu nguyện của thanh niên A-da-ri-a, là người bị thiêu trong lò vì đã từ chối thờ kính một ngẫu tượng bằng vàng. Giữa ngọn lửa thiêu đốt, anh đã kêu cầu lòng thương xót của Thiên Chúa cho dân tộc của mình ngõ hầu họ cũng biết khẩn cầu sự tha thứ của Thiên Chúa cho chính bản thân họ. Đức Thánh Cha nhấn mạnh rằng đây là cách thức đúng đắn để cầu nguyện, để tín thác vào sự tốt lành và lòng thương xót của thiên chúa. Đức Thánh Cha nói:
“Khi tha thứ, sự tha thứ của Thiên Chúa vĩ đại đến nỗi có thể nói rằng Ngài đã thực sự quên hết. Điều này hoàn toàn trái ngược với những gì chúng ta làm khi tán gẫu với nhau: ‘Người này người kia đã làm điều này điều nọ…”. Chúng ta nắm trong tay toàn bộ lịch sử cuộc đời của rất nhiều người, từ thời Cổ Đại, Trung Cổ rồi Phục Hưng và Hiện Đại phải không? Và chúng ta không hề quên được? Tại sao vậy? Đó là vì chúng ta không có tấm lòng thương xót. Chàng thanh niên A-da-ri-a đã cầu nguyện rằng: ‘Xin hãy đối đãi với chúng con theo lượng từ ái Chúa.’ Và ‘theo lòng thương xót vĩ đại của Chúa, xin cứu vớt chúng con.’ Đây là một lời khẩn cầu lòng thuơng xót của Thiên Chúa, vì Ngài sẽ trao ban cho chúng ta sự tha thứ và ơn cứu độ đồng thời quên hết mọi tội lỗi của chúng ta.”
Trong bài Tin Mừng, để giải thích cho Phêrô tại sao cần phải luôn tha thứ, Đức Giêsu kể lại dụ ngôn những kẻ mắc nợ. Người đầu tiên được ông chủ tha hết nợ mặc dầu anh nợ ông chủ một số tiền lớn. Nhưng chính anh chỉ sau đó ít lâu lại không biết thương xót một nguời khác là kẻ chỉ mắc nợ anh một số tiền  nhỏ. Đức Thánh Cha nhận xét về điểm này như sau:
“Trong Kinh Lạy Cha, chúng ta cầu nguyện: ‘Xin tha nợ cho chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con’. Đây là một phương trình phải luôn đi đôi với nhau. Nếu bạn không thể tha thứ, thì làm sao Thiên Chúa có thể tha thứ cho bạn? Ngài muốn tha thứ cho bạn, nhưng nếu bạn đóng cửa lòng, thì lòng thương xót không thể bước vào. Có người sẽ hỏi rằng: ‘Thưa cha, con tha thứ nhưng con chẳng thể quên được điều tồi tệ mà người đó làm cho con…’. Đây lại là một vấn đề khác. ‘Hãy khẩn cầu Thiên Chúa để Ngài giúp bạn quên điều đó đi.’ Thật vậy, người ta có thể tha thứ nhưng để quên đi lỗi lầm thì không luôn luôn thành công. Đôi khi chúng ta nói rằng tôi tha thứ cho bạn nhưng thật ra ý tôi là muốn bắt đền bạn; bạn phải trả giá. Tha thứ kiểu này thật sự không được. Hãy tha thứ như Thiên Chúa tha thứ: đó là tha thứ đến tận cùng.
Ước gì Mùa Chay giúp chúng ta chuẩn bị cõi lòng để đón nhận sự tha thứ của Thiên Chúa. Nhận lãnh sự tha thứ và rồi chúng ta cũng phải tha thứ cho người khác nữa – tha thứ thật lòng. Có lẽ bạn sẽ không bao giờ chào tôi khi gặp nhau trên đường nữa, nhưng tự thâm tâm tôi đã tha thứ cho bạn rồi. Và như thế chúng ta xích lại gần điều vĩ đại của Thiên Chúa, đó chính là lòng thương xót. Khi tha thứ, chúng ta mở tâm hồn ra để lòng thương xót của Thiên Chúa đi vào và tha thứ cho chúng ta, vì tất cả chúng ta đều cần phải khẩn nài sự tha thứ. Tha thứ và rồi chúng ta sẽ được thứ tha. Chúng ta hãy có lòng thương xót người khác, và chúng ta sẽ cảm nhận được lòng thương xót đó nơi Thiên Chúa, là Đấng một khi đã tha thứ thì hoàn toàn quên hết lỗi lầm của chúng ta”.

                                                                  (Vũ Đức Anh Phương, SJ, RadioVaticana 02.03.2016)

Giuse: Con người của Mùa chay

07:24 |
Trong niên lịch Phụng vụ hiện hành tháng 3 kính Thánh Giuse thường trùng hợp với thời gian Phụng vụ Mùa Chay, tín hữu được mời gọi để nhìn lên Thánh Giuse như một mẫu gương và đồng thời hướng đến lễ Phục sinh như một chuẩn đích đang đến gần. Sự trùng hợp ấy lặp đi lặp lại khiến tôi có ý nghĩ: Giuse là con người của Mùa Chay.
Gọi như thế không muốn nói ngài đã thực hành việc ăn chay nghiệm ngặt hơn mấy ông Biệt phái; gọi như thế cũng chẳng có ý xa gần ám chỉ đến kiếp chồng chay chồng hờ chả sơ múi gì như kiểu nói vui của mấy vị xồn xồn; nhưng gọi như thế chỉ muốn nêu lên những đức tính nổi bật của ngài, vừa tự nhiên, vừa dễ dàng gần gũi cho mọi người trong hướng sống Mùa Chay, nhất là trong khuôn khổ những ngày tĩnh tâm ở đây.
 
1. Gọi Giuse là con người của mùa Chay vì lý do thứ nhất là ngài yêu thích sự lặng thầm
 
Cuộc đời của Giuse qua Phúc Âm là một cuộc đời gắn liền với gia đình thánh, một cuộc đời có nhiều sóng gió bất ngờ. Thế nhưng, trên nền những sóng gió ấy, người ta gặp thấy một Giuse hoàn toàn lặng thầm, lặng thầm đến độ khó tin. Trong Phúc Âm, Đức Maria vốn thích giữ kín và suy niệm trong lòng, ít ra người ta cũng nghe được nơi Mẹ 7 lời vắn gọn gợi mở suy tư, đằng này, tìm đỏ mắt cũng chẳng gặp một lời nào của Giuse hết, ngay cả một lời vâng vắn gọn, ngay đến một tiếng thở dài. Tuyệt đối không.
 
Điều này được chứng thực qua những biến cố trong đời của ngài. Sau biến cố truyền tin, thuở Giuse và Maria mới quen nhau, người ta muốn thấy một Giuse nhút nhát không nói được một câu nào. Rồi khi đã đính hôn, Giuse bỗng thấy Maria đã đổi khác nơi vòng số 2, thì thay vì phải làm cho ra lẽ, người ta lại thấy một Giuse băn khoăn, cạy miệng cũng chẳng hé lời. Có người bảo Giuse yếu, có kẻ nói Giuse dại. Mặc kệ. Ồn ào quá dễ, còn biết im lặng trong tình huống căng thẳng như thế không phải ai cũng làm được. Im lặng vốn là quê hương của những  tâm hồn lớn mạnh. “Phải can đảm mới bền gan yếu đuối, phải khôn ngoan mới dư trí dại khờ”.
 
Nhưng phải đến biến cố tìm lại Chúa Giêsu sau ba ngày lạc mất trong Đền thánh, người ta mới thấy lặng thầm là điều Giuse đã chọn lựa như châm ngôn cuộc đời. Trong biến cố ấy, thay vì trong tư cách trưởng gia đình, có thể trách móc Chúa Giêsu như những người cha khác, người ta thấy Giuse lùi lại đằng sau cho Maria tiến lên, người ta thấy Giuse rút vào im lặng cho Maria cất tiếng mở lời. Rõ ràng, đây không chỉ là một tính cách tự nhiên, mà còn là một chọn lựa thực thi đến độ thuần thục.
 
Thinh lặng là nét đẹp của chay tịnh. Giuse yêu thích  sự im lặng, ngài là con người của Mùa Chay.
 
Trong dịp hành hương tại Nagiarét quê hương của Guise, tôi ngạc nhiên vô cùng  khi thấy ngoài đường phố, trong cửa hiệu buôn bán, thậm chí ngay ở quầy tiếp tân của khách sạn, tuyệt nhiên không có lấy một bóng người phụ nữ. Họ ở đâu, không ai biết rõ, chỉ biết chắc rằng tất cả mọi sinh hoạt công khai ngoài mặt phố đều do đàn ông đảm trách. Tôi thắc mắc, và hướng dẫn viên đã giải thích rằng: đây là xã hội của đàn ông, đàn bà không có quyền ăn nói, thậm chí không có quyền xuất hiện.
Trong một nếp sống như thế, lẽ ra Giuse có quyền và có bổn phận phải nói, nhưng một khi ngài đã chọn thinh lặng, ắt hẳn sự thinh lặng ấy phải có một giá trị đặc biệt. Vâng, đó là tĩnh tâm, đó là đi vào sa mạc tâm hồn, đó là đường vào của một tình yêu. Thảo nào cha Philippon, op, đã có lần viết: “Ai yêu mến sự thinh lặng sẽ được Thiên Chúa dẫn tới thinh lặng của mến yêu”.
 
2. Gọi Giuse là con người của Mùa Chay, vì lý do thứ hai, ngài biết lắng nghe và thực hành Lời Chúa
 
Cầu nguyện theo định nghĩa đầy đủ gồm nhiều động tác như thờ lạy, tạ ơn, tạ tội, dâng hiến, xin ơn. Nhưng với Giuse, đơn giản thôi, cầu nguyện có nghĩa là lắng nghe và thực thi ý Chúa. Sự lặng thầm của ngài không phải là một thứ ù lì chẳng có gì để nói ra, hay một thứ trống rỗng chẳng thấy chi mà ghi nhận vào. Ngược lại, đó là điều kiện để ngài cầu nguyện. Từ ngữ “giấc mơ” mà Phúc Âm nhắc đi nhắc lại nhiều lần, không muốn nói tới một điều gì khác ngoài hình ảnh của một tâm hồn bỏ ngỏ cho thánh ý Thiên Chúa tự do tác động. Giống như chiếc ống sáo sẵn đợi đó cho làn hơi Thiên Chúa thổi vào làm phát ra những giai điệu ngọt ngào đầm ấm.
 
Trong biến cố phải đưa Chúa Giêsu và Mẹ Maria lánh nạn sang Ai Cập, rồi sau đó từ Ai Cập trở về Nagiarét, Giuse đã cho thấy một dáng hình cầu nguyện không thể quên được. Ngài vâng nghe và thực hành lệnh Chúa mau mắn đến độ lạ lùng. Thảo nào, con người ấy phút trước đã có thể đi vào giấc ngủ một cách ngon lành, lại còn mơ một cách vô tư, phút sau đã choàng tỉnh dậy khẩn trương lên đưởng. Thế mới biết người quen lắng nghe và thực thi ý Chúa thì tâm hồn họ bình an chừng nào. Ta gọi đó là tâm tình phó thác. Nghe tưởng dễ, nhưng thực ra từ nghe Lời Chúa đến thực hành Lời Ngài là cả một khoảng cách không chỉ đo bằng thiện chí, mà còn bẳng nỗ lực không ngừng. Vất vả đường lưu lạc và bơ vơ nơi đất khách, đó là cái giá Giuse phải trả cho đời phó thác tin yêu.
 
Mùa Chay cũng là mùa cầu nguyện, là mùa bắc những nhịp cầu thiêng liêng dâng lên Thiên Chúa bằng những kinh nguyện hằng ngày, nhưng cầu nguyện không chỉ là cầu kinh, nghĩa là đọc những kinh quen thuộc soạn sẵn trong sách toàn niên như thói quen đạo đức vốn được thực hiện trong các giáo đường, mà cầu nguyện còn là lắng đọng tâm hồn nhận ra ý Chúa mà đem ra thực hiện. Bằng một hình ảnh khá gợi ý, có tác giả tu đức bảo rằng: nhiều người chỉ quen chắp tay cầu nguyện mà không biết mở tay ra đón nhận ý Chúa. Trong ý hướng ấy, tinh thần cầu nguyện biết lắng nghe và thực thi ý Chúa của Giuse cũng là tinh thần cầu nguyện Mùa Chay cần có cho đời tín hữu.
 
Có lần một bạn trẻ tân tòng hỏi tôi phải làm những gì khi cầu nguyện, bởi anh không thuộc kinh như những giáo dân đạo gốc đạo dòng vốn đọc kinh từ khi còn bé, tôi hỏi xem anh đã làm gì khi đến nhà thờ. Anh cho biết: mỗi lần đến nhà thờ anh chỉ biết ngồi đực ra nghe: nghe đọc, nghe giảng, nghe hát. Thế thôi, Anh thích lắm nhưng không làm gì hơn được.
Tôi bảo anh:  tốt lắm, anh đã bắt đầu cầu nguyện rồi đấy, nhưng mới được một nửa, còn một nửa nữa anh có thể tự làm lấy không cần sách vở kinh kệ gì cả, đó là hãy sống những gì anh tâm đắc khi nghe được nơi giáo đường. Cứ nghe và thực hiện như thế, dần dần anh sẽ biết cách cầu nguyện cho mà xem. Quả nhiên, sau này mỗi khi gặp lại tôi, anh đều xa gần nhắc lại:  cách cầu nguyện như thế đã giúp anh sống đạo rất nhiều, nhất là nó đã giúp anh vượt qua được những nghịch cảnh không thiếu trong cuộc sống hiện tại, khi mà vẫn thấy đó đây cái cảnh dật dờ dắt díu dây dưa, đạo đời điên đảo đá đưa đôi đàng.
 
3. Gọi Giuse là con người của Mùa Chay, còn vì ngài đã tận tụy quên mình phục vụ
 
Qua cương vị là “bạn thanh sạch của Đức Maria trọn đời đồng trinh”, có lẽ người ta chỉ cảm nhận được một sự hiện diện nhạt nhòa của Giuse cặm cụi làm được mọi việc, trừ mỗi việc làm chồng, thế mà trên vai lại chất chồng không biết bao nhiêu là trách nhiệm. Nhưng chính ở đó đã sáng lên hình ảnh của một con người tận tụy hy sinh. Đối với thánh nhân, làm là cách nói hay hơn cả. Không băn khoăn, chẳng dị ứng, ngài hết mình làm việc bổn phận được trao phó và hết tình gắn bó yêu thương để trở nên trụ cột không phải của một mái nhà che nắng trú mưa cho qua ngày đoạn tháng, mà là cột trụ của một mái ấm gia đình ở đó mọi thành viên đều cảm nhận được hạnh phúc an sinh.
 
Qua cương vị là “cha nuôi của Đấng Cứu Thế”, có lẽ người ta cũng chỉ thấy sự có mặt của một người đàn ông lủi thủi, phải cưu mang giọt máu chẳng phải của mình. Nhưng đó lại là ơn gọi lớn Giuse đã khẳng định được với tất cả ý thức trách nhiệm cao độ quên mình. Tất nhiên, không có Thánh Giuse vẫn có Chúa Giêsu, nhưng Chúa Giêsu ấy sẽ khác lắm, không có một gia đình đúng nghĩa, cũng chẳng được pháp luật chở che. Nhưng bởi vì đã có Thánh Giuse, nên Chúa Giêsu đã có nơi an toàn để mà lớn lên trước mặt Thiên Chúa và trước mắt người đời. Chính ở điểm này, hậu thế thích xưng tụng Thánh Giuse là người tận tụy canh giữ Đấng Cứu Thế, đúng như tên gọi một Tông huấn về Thánh Giuse của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II.
 
Thực ra thì Phúc Âm có gọi Thánh Giuse là người công chính, nhưng danh xưng đẹp nhất của thánh nhân chính là danh xưng đặt ngài trong tương quan với Chúa Giêsu và Đức Maria. Thành thử, qua cương vị ”bạn thanh sạch Đức Maria” và “Cha nuôi Đấng Cứu Thế”, Thánh Giuse đã xuất hiện như một người tận tụy hy sinh quên mình phục vụ. Với tính cách ấy, ngài chính là con người của Mùa Chay, bởi Mùa Chay cũng là mùa phục vụ.
 
Tuần trước, ở một giáo xứ nhỏ mới tách ra khỏi giáo xứ mẹ được vài tháng, thấy hầu hết những người trong ban đại diện đều là người trẻ độ 30, tôi ngẫu hứng nói đến tính cách trẻ của yếu tố nhân sự trong Giáo hội. Sau đó, một người trẻ chia sẻ lại với tôi rằng: anh góp mặt trong ban hành giáo không nhắm đến một quyền lợi nào trong tôn giáo cả, mà chỉ muốn đóng góp cùng với người khác một chút gì đó gọi là phục vụ. Bởi anh hiểu phục vụ không phải là nói mà là làm, phục vụ không phải là làm vì mình mà là làm cho người khác, rồi phục vụ không phải là làm để cho người khác biết, mà là chỉ để một mình Chúa biết thôi.
Tôi lưu ý anh: coi chừng, khi nhấn mạnh đến phục vụ như thế là dấu cho biết mình vật lộn để có tinh thần phục vụ ấy. Anh thú nhận rằng đúng, và bảo rằng đó là điều anh phải chọn lại mỗi ngày. Tôi bỗng hiểu ra: quên mình chính là điều kiện tiên quyết cho phục vụ, và phục vụ có ý nghĩa nhất là phục vụ khởi đi từ sự quên mình. Như Thánh Giuse đã quên mình, như Thánh Giuse đã phục vụ Đấng Cứu Thế.
 
Tóm lại, im lặng, nghe và thực thi Lời Chúa, đồng thời quên mình để phục vụ, đó là 3 đức tính làm nên một Giuse, con người của Mùa Chay.
 
Trong một thành phố lớn khá ồn ào như Sài Gòn đây, có là lạc điệu không khi nói đến sự tĩnh lặng? Trong một nhịp sống kinh tế nhốn nháo thời hội nhập có đầy đủ gió đông gió tây ùa vào, vàng thau lẫn lộn, như một mời mọc giới trẻ, có là lỗi điệu không khi đề cao việc lắng nghe và thực thi Lời Chúa? Và cuối cùng,  trong một bầu khí cạnh tranh thi thố khả năng, qua đó người tài mới được tuyển dụng, còn phó thường dân nam bộ chỉ biết cặm cụi ngày 2 buổi đến xưởng đến trường, có là đơn điệu không khi nhà thờ lại cứ thích kêu gọi sống tinh thần phục vụ?
 
Những câu hỏi ấy và những câu tương tự có thể do người khác hay do tự ta đặt ra với mình, luôn luôn là những trăn trở gợi mở suy tư và gọi mời chọn lựa. Không có câu trả lời soạn sẵn như những người thi vào quốc tịch Mỹ, chỉ cần nhấn nút cuốn Kim Tự Điển là gặp thấy đáp án, rồi ráng học thuộc lòng là xong. Vâng, không có giải pháp làm sẵn, nhưng bù vào đó vẫn có những mẫu gương, những kinh nghiệm, và Thánh Giuse chính là một trong số những mẫu gương gần gũi bình dị ấy.
 
Thật vậy, đặt ngài trong tương quan với tiếng gọi Mùa Chay, người ta sẽ thấy Giuse như một mẫu gương đời thường khiến ta sẵn sàng noi theo soi bóng, như một kẻ đồng hành dầy dạn kinh nghiệm sẵn sàng chỉ bảo cho ta phương cách hữu hiệu để sửa chữa đổi đời, và còn hơn thế nữa, như một Vị bổn mạng đầy thế lực sẵn sang chuyển cầu cho ta trong những tình huống khó khăn gay cấn nhất của sức khoẻ linh hồn.
 
Xin nhờ kinh nghiệm của ngài ngày xưa đã thành công trong trách vụ anh giữ Đấng Cứu Thế, ngày nay cũng nâng đỡ phù trợ mọi người trong nhiệm vụ gìn giữ Đấng Cứu Thế trong chính cuộc đời ta và cuộc đời những người lân cận, có thể không bằng cánh tay ở phía trước, nhưng rất thường là bàn tay âm thầm phía sau cho ta được nâng đỡ thôi thúc vững vàng đi lên.
Xin Thánh Giuse cầu cho chúng con biết sống Mùa Chay trọn vẹn như ngài. Amen.
ĐGM. Giuse Vũ Duy Thống