NĂM ĐIỀU RĂN HỘI THÁNH

10:21 |
Kính thưa Quí Cha và Quí Vị,
Hàng tuần, đặc biệt là trong các Ngày Chúa Nhật, rất nhiều Giáo xứ vẫn giữ thói quen cùng nhau đọc lại những Điều Răn của Chúa và những Điều Răn của Hội Thánh. Đây là một truyền thống rất cổ xưa đã có từ thời Cựu Ước, cho thấy Dân Chúa rất quí trọng Lề Luật và Ý muốn của Thiên Chúa; mọi người trân quí đọc đi đọc lại, suy gẫm và giữ gìn. Thật là quí hoá biết bao nếu như tất cả các Cộng Đoàn đều giữ mãi thói quen tốt đẹp này một cách trung thành.
Read more…

Hãy sinh hoa kết trái

06:21 |
Có ai đó đã nói rằng: "lầm lỗi là của con người, tha thứ là của Thiên Chúa"Có lẽ đúng. Vì nhân vô thập toàn.Vì con người bị giới hạn bởi tri thức, bởi văn hoá, bởi sự giáo dục ... Tất cả những điều đó làm cho con người không sao tránh khỏi những lầm lỗi và thiếu sót.
Read more…

Thiên Chúa chân thật, nhưng nhiều Kitô hữu thì giả mạo

06:51 |
Kitô giáo là một tôn giáo theo bản chất phải hành động vì sự thiện, chứ không phải một ‘tôn giáo ngoài miệng’ chạy theo phù phiếm và giả hình. Đây là những lời của Đức Thánh Cha trong bài giảng thánh lễ ban sáng này thứ ba 24-02 tại Nguyện đường Nhà trọ Thánh Marta.
Lấy ý từ các bài đọc trong ngày, Đức Giáo hoàng Phanxicô suy niệm về sự thực tế của Thiên Chúa và sự ‘giả mạo’ của nhiều Kitô hữu xem đức tin như thể là rèm cửa che đậy, hay một cơ hội thăng tiến chứ không phải là cơ hội phục vụ, đặc biệt là phục vụ những người lân cận cần kíp nhất.
Đường lối hành động
Từ bài trích sách ngôn sứ Isaiah, và bài Tin mừng theo thánh Matthêu, Đức Thánh Cha tìm cách giải nghĩa lại ‘ biện chứng phúc âm hóa giữa nói và làm.’ Ngài nhấn mạnh những lời của Chúa Giêsu, lột mặt nạ thói giả hình của người Pharisiêu và các kinh sư, mời gọi các môn đệ và dân chúng hãy làm theo những gì họ nói chứ đừng làm những gì họ làm.
‘Chúa dạy chúng ta đường lối hành động, biết bao nhiêu lần chúng ta thấy những người, có cả chúng ta nữa, nói rằng, ‘Ồ, chúng ta rất là Công giáo.’ Nhưng vấn đề là, ‘Bạn làm gì?’ Biết bao nhiêu bậc cha mẹ nói rằng mình là người Công giáo, nhưng không bao giờ có thời gian nói chuyện với con cái, chơi đùa hay lắng nghe con cái mình. Có thể họ còn có cha mẹ ở nhà an dưỡng, nhưng luôn luôn bận rộn và không đến thăm viếng, cứ để mặc cha mẹ ở đó, bỏ rơi ruồng rẫy. Mà họ lại nói, ‘Nhưng tôi rất Công giáo: Tôi nằm trong nhóm này nhóm nọ.’ Đây là lòng đạo ngoài miệng. Nói đạo đức, mà lại theo đường lối thế gian.’
Điều Thiên Chúa muốn
Đường lối ‘nói và chẳng làm gì’ là ‘lừa phỉnh.’ Những lời của ngôn sứ Isaiah cho chúng ta thấy điều gì mới làm đẹp lòng Thiên Chúa. ‘Hãy thôi sự dữ, và học làm sự thiện,’ và ‘an ủi người bị áp bức, thực thi công bằng cho cô nhi, bênh vực quả phụ.’ Đoạn sách ngôn sứ Isaiah còn cho thấy lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa, ngỏ lời với nhân loại rằng, ‘Đến đây, hãy tranh luận, dù cho tội của ngươi có đỏ như máu, cũng sẽ nên trắng như tuyết.’
Lòng thương xót của Thiên Chúa đến với những ai dám tranh luận với Ngài, nhưng là tranh luận về sự thật, về những gì có làm hay không làm để nhắc Chúa. Đây là tình yêu cao cả của Thiên Chúa, trong biện chứng giữa nói và làm. Là Kitô hữu nghĩa là: thực thi ý Chúa, và đến ngày tận thế, bởi tất cả chúng ta sẽ đối mặt với ngày tận thế, ngày mà Chúa sẽ hỏi chúng ta. Ngài sẽ hỏi là: ‘Con đã nói gì về Ta?’ ư. Không. Ngài sẽ hỏi chúng ta những gì chúng ta đã làm.
Kitô hữu tin
Đức Giáo hoàng Phanxicô tiếp tục giải nghĩa rõ những lời trong Tin mừng theo thánh Matthêu, nói về Ngày Phán xét, khi Thiên Chúa gọi con người kể lại những gì mình đã làm cho người đói, người khát, người ở tù, khách lạ. ‘Đây là đời sống Kitô, chỉ nói mà thôi sẽ sa vào phù phiếm, là giả vờ làm Kitô hữu, thật rỗng tuếch,đây hoàn toàn không phải là đường lối Kitô.
Nguyện xin Chúa cho chúng ta sự khôn ngoan để hiểu rõ sự khác biệt giữa nói và làm, xin Chúa dạy chúng ta đường lối hành động và giúp chúng ta đi theo con đường này, bởi đường lối ngoài môi miệng sẽ đẩy chúng ta sa vào cung cách của các luật sỹ, những người ăn diện và hành động như thể họ là vua chúa, mà đây không phải là thực tế của Tin mừng. Xin Chúa dạy cho chúng con đường lối hành động.’
J.B. Thái Hòa – chuyển dịch từ Vatican Radio Eng
Nguồn: phanxico.vn
Read more…

SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 2 MÙA CHAY

07:46 |
THỨ HAI
LOAN BÁO TIN MỪNG BẰNG ĐỜI SỐNG (Lc 6, 36-38)
Mahama Gandhi, một nhà ái quốc của Ấn Độ, đã dành lại độc lập cho đất nước ông bằng biện pháp bất bạo động. Nguyên nhân dẫn đến việc ông sử dụng đường lối không đổ máu để dành tự do là vì nguồn cảm hứng đến từ chính Tin Mừng, nhất là “Tám Mối Phúc” và cuộc đời của Đức Giêsu khi ông thường xuyên đọc Lời Chúa và có dịp tiếp xúc với người Anh tại Anh Quốc lúc còn trai trẻ thời tu học tại đây.
Tuy nhiên, khi tâm sự với bạn của ông, ông thốt lên: “Tôi rất yêu mến Đức Giêsu, nhưng tôi không thích người Công Giáo, vì họ không giống như Đức Giêsu. Nếu họ giống như Ngài, thì dân tộc Ấn Độ chúng tôi đã trở thành những Kitô hữu từ lâu rồi”. Chính vì lý do đó, ông đã không thể trở thành Kitô hữu!
Ôi sự thật xót xa! Tuy nhiên, chuyện tưởng chừng như xảy ra bên Ấn Độ hay Anh Quốc thời Mahama Gandhi, nhưng thực ra, nó đang thường trực qua lời nói, hành động và lối suy nghĩ của chúng ta nơi môi trường và cuộc sống hiện thời hôm nay.
Thật thế, bởi vì trong đời sống đạo của chúng ta hiện nay, nhiều khi chỉ có bề ngoài mà không có chiều sâu; chỉ có lượng mà không có phẩm; chỉ có nói mà không có hành động; chỉ có hô hoán yêu thương, nhưng khi gặp những chuyện cần phải giúp đỡ thì tìm cách lẩn tránh! Hay nhiều khi chúng ta ích kỷ và chia ô cuộc đời để tách biệt những điều trong Tin Mừng với cuộc sống!
Tuy nhiên, là Kitô hữu, chúng ta không được phép chia ô cuộc đời của mình như vậy. Không ai cho phép chúng ta tách biệt nhà thờ, thánh lễ, kinh nguyện ra khỏi cuộc sống nơi xóm làng, chợ búa, nhà ga, gia đình… Nhưng phải đưa Lời Chúa vào mọi ngõ ngách, chiều kích của cuộc sống.
Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu mời gọi chúng ta hãy sống những tâm tình của Chúa, đó là: đừng xét đoán hay kết án. Hãy tha thứ, cho đi…, đây không chỉ là một khuyến khích, nhưng nếu chúng ta sống như vậy, hẳn sẽ được Thiên Chúa đối xử với chính mình như thế.
Mong sao, chúng ta có Chúa trong tâm hồn và sống giới luật yêu thương, khi không kết án, xét đoán, nhưng tha thứ và cho đi, để chính chúng ta được cứu độ và chia sẻ niềm vui cứu độ ấy cho mọi người, ngõ hầu họ nhận ra tình yêu của Thiên Chúa.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con có lòng nhân từ, tha thứ như Chúa, để chúng con thuộc về Chúa và đem Chúa đến giới thiệu cho người khác bằng chính cung cách sống của chính mình. Amen.
THỨ BA
NGÔN HÀNH THỐNG NHẤT (Mt 23,1-12)
Nói đến việc giữ chay, có lẽ bên Công Giáo giữ chay tương đối ít! Các tôn giáo khác họ giữ chay nhiều khi cả tháng, hay có người giữ chay cả cuộc đời!
Luật của chúng ta chỉ buộc giữ chay có hai ngày: Thứ Tư Lễ Tro và Thứ Sáu Tuần Thánh. Nhưng biết bao người đã so đo, tính toán thiệt hơn, coi việc giữ chay là chuyện nặng nề, mệt nhọc… Sống đạo như vậy là hình thức, là cái vỏ, còn trong thực tế không có gì cả! Chúng ta trung thành từng chi tiết nhỏ của luật, nhưng không hề có chút tâm tình hay có hồn trong đó!
Vì thế, nhiều người tham gia rất nhiều đoàn thể, lễ hội, nhưng điều quan trọng là sống bác ái, yêu thương, nhân hậu và công bằng thì họ lại không hề mảy may quan tâm!
Trong Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu vạch mặt chỉ tên những người Pharisêu giả hình. Họ thuộc hạng phô trương, hình thức, khoe mẽ. Họ giữ luật từng chi tiết, nhưng đời sống của họ thì không hề có chút tình thương nào cả! Ngài nói: Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào; họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài. Họ ưa ngồi cỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, ưa được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và được thiên hạ gọi là “ráp-bi”. Và Đức Giêsu cảnh báo: “Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em. Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên”.
Chúng ta đang sống trong những tuần đầu của Mùa Chay, mỗi người Kitô hữu được mời gọi hãy hoán cải để nhận ra sự kiêu ngạo, khoe khoang, hình thức bấy lâu nay. Từ đó, hãy lo sám hối và xin ơn tha thứ của Thiên Chúa. Đồng thời biết khiêm tốn để Lời Chúa được thấm nhập vào trong tâm hồn của mình, ngõ hầu chúng ta sẽ trở thành người có Chúa và loan truyền Chúa cho anh chị em mình bằng chính đời sống khiêm tốn, phục vụ.
Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con được ơn khiêm tốn trong việc sống đạo, nhất là trong các mối tương quan với mọi người. Amen.
THỨ TƯ
ƠN CỨU CHỘC CỦA CHÚNG TA NƠI THÁNH GIÁ CHÚA (Mt 20,17-28)
Có nhiều người ngày nay, theo tâm lý tự nhiên, họ đều muốn có danh tiếng cá nhân, phần thưởng cá nhân, địa vị cá nhân và sự thành công cá nhân, nhưng ít ai nghĩ đến sự hi sinh cá nhân!
Thật thế, đây là cám dỗ nguy hiểm cho con người thời nay, bởi vì ai cũng chỉ nghĩ đến mình, họ luôn xây dựng cái tôi của mình thật lớn để rồi như một thành trì bảo vệ uy lực cho cá nhân mà không hề nghĩ đến người khác và bổn phận trách nhiệm của mình với cộng đồng.
Đây cũng chính là mối nguy hại cho các Tông đồ thời Đức Giêsu! Các ông theo Ngài, được Ngài mặc khải nhiều điều, và, nhất là hôm nay, Ngài loan báo cuộc khổ nạn, đồng thời mời gọi họ đi theo trên con đường khổ giá để cùng Ngài cứu chuộc nhân loại, thay vì ưng thuận, họ đã tỏ vẻ khó chịu, bởi vì các ông đã phỏng chiếu một Đức Giêsu uy quyền, lẫm liệt khi thể hiện quyền năng của mình để đánh đông dẹp bắc theo kiểu binh đao, nhưng đằng này, Đức Giêsu đã lật đổ những mơ ước hão huyền của các môn đệ, làm cho giấc mộng công hầu khanh tướng mà các ông đang theo đuổi tan thành mây khói khi loan báo cái chết sẽ đến với Ngài.
Cám dỗ về uy quyền, danh vọng, sung túc… mà các môn đệ thời Đức Giêsu mắc phải cũng chính là cám dỗ triền miên của mỗi chúng ta ngày nay!
Mùa Chay là mùa mời gọi chúng ta nhìn thẳng vào Thánh Giá Chúa để thấy được tình thương của Đức Giêsu, thấy được sứ vụ của cuộc đời chúng ta, khám phá ra ý nghĩa của ơn cứu độ ngang qua đau khổ, nhất là khám phá ra sự vĩ đại, sức mạnh phi thường và ơn giải thoát ở sự phục vụ trong yêu thương.
Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa ban cho chúng con biết sống cho người khác như Chúa, luôn mong được phục vụ hơn là tìm sự phục vụ nơi người khác cho mình. Amen.
THỨ NĂM
DỬNG DƯNG VÔ CẢM LÀ TỘI ÁC! (Lc 16, 19 – 31)
Mẹ Têrêxa Calcutta kể lại một câu chuyện thật ấn tượng rằng: có hai bạn trẻ nghe biết các sơ trong dòng của mẹ hàng ngày nấu ăn cho 7 ngàn người, và cung cấp thực thẩm cho khoảng 9 ngàn người. Vì thế, họ đã tặng cho mẹ một số tiền lớn để giúp người nghèo. Khi được hỏi về nguồn gốc số tiền lớn mà các em dâng tặng, các em trả lời:
“Chúng con vừa cưới nhau được hai ngày. Trước ngày cưới, chúng con đã suy nghĩ nhiều. Sau cùng, chúng con quyết định không may đồ cưới, cũng không tổ chức yến tiệc linh đình, và chúng con muốn dùng khoản tiền chi phí cho đám cưới và mua tặng phẩm để cho những người không được may mắn như chúng con”. Khi thấy thế, mẹ phân vân! Hai bạn nói tiếp:
“Vì chúng con yêu nhau, chúng con muốn có cái gì đặc biệt, đẹp đẽ cho nhau. Vì thế, chúng con muốn tặng cho nhau một món quà cưới thật đặc biệt. Chúng con muốn khởi đầu cuộc chung sống của mình bằng một hy sinh mà cả hai đều dự phần vào”.
Ôi một nghĩa cử anh hùng! Vì ở bên Ấn Độ, đám cưới mà không có quần áo cưới cũng như tiệc cưới là một điều nhục nhã và gây tủi hổ cho cả hai gia đình, đàng trai cũng như đàng gái.
Câu chuyện trên đây ngược hẳn với câu chuyện của nhà phú hộ giàu có và Lazarô nghèo khổ!
Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy: giàu không phải là tội, nhưng nó chỉ là cạm bẫy nguy hiểm dễ dẫn đến tội nếu không có lòng bác ái. Ông nhà giàu trong bài Tin Mừng hôm nay đã rơi vào tình trạng tội khi ông vô cảm với người nghèo ngay ở cổng nhà ông. Vì thế, ông đáng phải sa hỏa ngục vì tiền bạc và sự sung túc đã làm cho mắt ông mù lòa, trái tim se thắt, tấm lòng trai cứng và sự dửng dưng đã trở thành tội ác và mất hạnh phúc đời đời…
Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy có trách nhiệm liên đới với nhau, nhất là với người nghèo, người cô thế, cô thân, không nơi nương tựa… Không bao giờ chúng ta được để cho chủ trương: “Sống chết mặc bay” thường trực trong tâm hồn của mình.
Có thế, chúng ta mới xứng đáng được gọi là con Thiên Chúa và đáng được Người cứu chuộc.
Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con biết yêu thương những người nghèo khổ hơn chúng con bằng tình yêu vô vị lợi như Chúa. Xin cho chúng con đừng bao giờ để cho tư tưởng phân biệt giàu nghèo, giai cấp, địa vị ngự trị trong tâm hồn chúng con. Amen.
THỨ SÁU
SÁM HỐI ĐỂ ĐƯỢC CỨU ĐỘ (Mt 21, 33-46)
Trong Kinh Thánh Cựu Ước có kể câu chuyện của vua thánh Đavít như sau: khi vua Đavít đã thỏa mãn nhục dục với Bathsêba, vợ của vị tướng Uria. Không dừng lại ở đó, ông đã tìm cách để phủ lấp chuyện đồi bại của mình bằng cách đẩy Uria ra mặt trận ác liệt, ở đó, vị tướng này chắc chắn sẽ tử trận, và sự việc đúng như kế hoạch thâm độc mà nhà vua đã hoạch định.
Khi nghe biết sự tàn ác của vua Đavít như thế, tiên tri Nathan đến kể cho vua một câu chuyện nhằm cảnh báo nhà vua, ngài kể: một anh nhà giàu kia có rất nhiều chiên, nhưng khi có khách, thì lại truyền lệnh cho quân lính sang nhà hàng xóm bắt con dê của họ để làm thịt ăn mừng. Điều đáng nói là người hàng xóm này chỉ có duy nhất một con dê là tài sản của anh ta. Nghe đến đây, Vua Đavít tức giận và tuyên bố một câu xanh rờn: thằng đó phải chết! Nghe thấy thế, tiên tri Nathanel chỉ thẳng vào mặt vua và nói: “Thằng đó chính là vua!” Đến đây, nhà vua mới giật mình nhận ra tội lỗi của ông và ăn năn sám hối.
Câu chuyện trên đây thật trùng khớp với câu chuyện trong bài Tin Mừng hôm nay.
Đức Giêsu biết rõ những nhà lãnh đạo tôn giáo thời bấy giờ có một cái tôi rất lớn được xây dựng bằng thành trì của sự kiêu ngạo, tự phụ, tự tôn, luôn coi mình là đạo đức hơn người. Thế nên, bản thân họ rất khó nhận ra con người thực chất của chính mình để sám hối. Vì thế, Đức Giêsu đã kể cho họ nghe dụ ngôn: “Những tá điền sát nhân”.
Ngài kể về những người làm công ác nhân, thất đức khi đối xử bất nhân với những người nhà của chủ được sai đến, không những thế, sự bất nhân của họ còn được sử dụng ngay với chính con của ông chủ, nên họ đã giết luôn cả đứa con thừa tự và cướp luôn vườn nho.
Sau đó, Đức Giêsu hỏi những người đang nghe: “Khi ông chủ vườn nho đến, ông sẽ làm gì bọn tá điền kia?” Nghe đến đây, các Thượng Tế và Kỳ Mục lên tiếng khí thế, họ nói: “Ác giả ác báo, ông sẽ tru diệt bọn chúng, và cho các tá điền khác canh tác vườn nho, để cứ đúng mùa, họ nộp hoa lợi cho ông”.
Cũng như Đavít, họ vui vẻ và khẳng khái kết án cái ác, đúng lúc ấy, trong câu 43, Đức Giêsu tuyên án với họ: “Nước Thiên Chúa, Thiên Chúa sẽ lấy đi, không cho các ông nữa, mà ban cho dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi”.
Đến đây, Đức Giêsu đã làm cho các Thượng Tế và Kỳ Mục nhận ra con người gian dối của họ khi dùng ngón đòn: “Gậy ông đập lưng ông”, khi chính họ tuyên án cho thảm án nặng nề nơi mình.
Trong cuộc sống hôm nay, nhiều khi chúng ta không nhận ra tội của mình mà cứ đi lôi tội của người khác một cách không thương tiếc. Vì thế, có lúc chúng ta không khác gì những nhà lãnh đạo tôn giáo thời Đức Giêsu, hay như Vua Đavít trong câu chuyện trên!
Tuy nhiên, Vua Đavít thì sám hối, còn những Thượng Tế và Kỳ Mục thì không, nên họ vẫn tiếp tục sa lầy vào con đường tội lỗi…
Mùa Chay là mùa Chúa mời gọi chúng ta hãy sám hối để được cứu độ, ngược lại, nếu không sám hối sẽ đời đời diệt vong.
Sám hối sẽ được ban nhiều hồng ân, mà hông ân lớn lao nhất chính là ơn cứu độ. Nếu không, ngay cả cái đang có cũng sẽ bị lấy đi và trao cho người khác.
Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con biết nhận ra con người thật của mình để biết sám hối, ăn năn. Amen.
THỨ BẢY
TRỞ NÊN GIỐNG THIÊN CHÚA TRONG TÌNH THƯƠNG (Lc 15, 1 -32)
Có một người mẹ đã suốt một đời hy sinh cho con cái. Tuy nhiên, ngay cả đến lúc già nua tóc bạc, bà vẫn không nhận được một nghĩa cử đền ơn báo nghĩa nào của người con. Nhưng mang trong mình tâm tư của người mẹ, với một tình mẫu tử, bà vẫn hết mực thương con.
Câu chuyện trên đây phản chiếu một phần nào hình ảnh của người cha nhân hậu trong bài Tin Mừng hôm nay.
Ông đã quá vất vả vì con cái! Tuy nhiên, thay vì tuổi già, ông được con cái phụng dưỡng, đằng này, nó lại đòi chia gia tài để rồi đi ăn chơi trác táng với phường tội lỗi gian dâm. Hết tiền, hết bạc, bị người ta coi thường, khinh miệt trong thân phận nô lệ và bụng đói thì mò về với Cha của mình!
Tuy nhiên, thay vì xua đuổi, ông lại tỏ ra nhân hậu khi đứa con tội lỗi trở về. Vì thế, người cha này đã tìm mọi cách để phục hồi nhân phẩm và phục quyền cho đứa con lêu lổng một thời đi hoang, và cuối cùng là mở tiệc ăn mừng…
Thế nhưng, hành động của ông nhân từ bao nhiêu, thì hình ảnh, lời nói và thái độ của người con cả lại ngược lại với ông bấy nhiêu.
Người con cả trong bài Tin Mừng hôm nay đã không chấp nhận tha thứ cho người em của anh. Anh ta trách móc cha mình rồi tỵ nạnh với em mình khi kể lể công trạng của anh ta với cha của anh.
Trong cuộc sống hôm nay, chúng ta vẫn thấy hình ảnh phóng đãng ăn chơi của người con thứ, hay thái độ ích kỷ, kiêu ngạo như người con cả ngay trong con người của chúng ta, mỗi lần chúng ta đi xa hay không chịu hiểu về tình thương của Thiên Chúa và lời mời gọi của Ngài.
Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy can đảm, đứng dạy và trở về để được ơn tha thứ của Thiên Chúa. Đừng sợ tình thương của Thiên Chúa, vì tội lỗi của chúng ta có đỏ như son thì Chúa cũng làm cho trắng như tuyết, có thẫm tựa vải điều, Chúa cũng làm cho trắng như bông. Thiên Chúa luôn chờ đợi chúng ta từng ngày, từng giờ như người cha trong bài Tin Mừng hôm nay để tha thứ, tẩy rửa tội lỗi cho chúng ta.
Mặt khác, Lời Chúa hôm nay cũng mời gọi chúng ta đừng vì ích kỷ mà ngăn cản tình thương của Chúa xuống trên anh chị em mình như người con cả trong bài Tin Mừng vừa nghe.
Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa ban cho chúng con biết quay trở về với Chúa trong Mùa Chay này như người con thứ, biết từ bỏ thói kiêu ngạo, tự phụ như người con cả, và biết mặc lấy tâm tình từ bi, nhân hậu nơi người Cha trong dụ ngôn hôm nay. Amen.
                                                                                                                           Jos. Vinc. Ngọc Biển
Read more…

Thư gửi những ai bận rộn

18:31 |
Kính gửi quý bác đang miệt mài nghiên cứu khoa học; quý thầy cô đang chuyên chở kiến thức, quý sinh viên đang ‘mài dùi kinh sử’; quý bác thợ đang dựng xây những công trình cao ngút; quý chị lao công đang làm sạch những con đường, quý bác nông phu đang cày cấy vun xới… và kính gửi tới tất cả những ai đang vất vả đêm ngày!

1.  Với nhãn quan Ki-tô giáo, lao động không chỉ để có cơm ăn áo mặc, mà còn để làm chủ thiên nhiên và mọi loài vật (x. St 1,28). Lao động đã trở thành phương cách thực hiện ơn gọi cao cả Thiên Chúa dành cho con người là chia sẻ quyền thống trị của Thiên Chúa trên tạo vật, và khi đó con người trở nên giống Thiên Chúa hơn cả… Thế nhưng ngày nay, nhiều người quá bận rộn trên đường công danh sự nghiệp, có thể làm giàu kiếm tiền bằng mọi cách mà quên đi cùng đích cuộc đời-sự sống vĩnh cửu. Vì thế, họ chẳng bao giờ có khái niệm đi tìm cái vô hạn hay những khát vọng tâm linh, và sẵn sàng bỏ lễ Ngày Chúa Nhật, rồi ngụy biện: Chúa thông biết vô cùng, như câu chuyện sau:
 Có cha xứ thường hỏi: Ông có đi lễ Chúa Nhật hằng tuần không?
Thưa: thi thoảng! Vì cuộc sống mưu sinh cha ạ.
Vậy ông có thời gian xem bóng đá, xem TV không?
Có chứ ạ! Bóng đá thì con không thể bỏ trận nào.
Ông có thời gian đi ăn nhậu đình đám không?
Những cuộc hội ngộ trong dịp hiếu hỷ… như vậy, con bỏ sao được?
2. Đã bao giờ bạn nghĩ về ý nghĩa của ngày lễ Chúa Nhật chưa? Dù có đạo hay không thì ngày ấy luôn mang giá trị toàn diện: là ngày để phục hồi sức khỏe, thắt chặt liên hệ, trau dồi tri thức, là ngày đểtạ ơn và dâng lễ. Đây cũng chính là nguồn gốc của tuần lễ 7 ngày mang đậm nét Công giáo mà Thiên Chúa đã thiết định (mà không một Nhà nước hay thể chế nào có thể phá bỏ hay thay đổi): ‘Ngày Sa-bát, Thiên Chúa đã hoàn thành công việc Người làm… và Thiên Chúa nghỉ ngơi. Thiên Chúa ban phúc lành cho ngày thứ bảy và thánh hoá ngày đó (St 2,2-3).
3. Có thể bạn là người bận rộn, và bạn đang tận dụng mọi cơ hội và thời gian để trở thành người thành công và hơn thế nữa. Nhưng bạn có biết sự khác biệt lớn giữa người thành công và người rất thành công là gì không? ‘Người thành công ngủ bốn tiếng một ngày. Người cực kỳ thành công nghỉ ngơi đầy đủ để luôn đạt hiệu suất cao nhất. Người thành công nghĩ giải trí chỉ làm phí thời gian. Người cực kỳ thành công cho rằng giải trí cần thiết cho sự sáng tạo’(Tỷ phú Warren Buffet). 
4. Bạn nên biết: Nguyên nhân thành công của những người gốc Do-thái? (www.gocnhinalan.com). Do-thái là dân tộc thành công nhất trên nhiều lĩnh vực trí tuệ: ‘Người Do-thái thông minh nhất thế giới, dường như họ được sinh ra để làm chủ thế giới này”, và họ còn cực kỳ xuất sắc trên mặt kinh tế, tài chính, thương mại… Để có được thành công như vậy, họ đã đặt trọn niềm tin vào Thiên Chúa Duy Nhất và lấy Kinh thánh (Hebrew Bible) định hướng cho sự khôn ngoan của mình.
 Đó là sự lựa chọn tốt nhất của họ, còn bạn thì sao?
5. Bạn hãy đọc và gẫm suy lời thánh vịnh (126, 1-2)
 Ví như Chúa chẳng xây nhà,
Thợ nề vất vả cũng là uổng công.
Thành kia mà Chúa không phòng giữ,
Uổng công người trấn thủ canh đêm.
Bạn có thức khuya hay dậy sớm,
Khó nhọc làm ăn cũng hoài công.
Còn kẻ được Chúa thương dầu có ngủ,
Người vẫn ban cho đủ tiêu dung.
 
Kế đến, bạn hãy lắng nghe sứ điệp của bài hát Sẽ có ngày về: Trần gian đâu có chi mà tôi si mê quên cả ngày về, trần gian chỉ là quán trọ mà tôi cứ ngỡ chính là quê hương… Hạnh phúc chốn phù hoa, như là cơn gió thoáng qua mau tàn. Mang thân một kiếp người trần ai ơi hãy nhớ đến quê đời đời…
6. Bạn đang chọn những giá trị vĩnh cửu hay những thế sự phù vân? Khi nghĩ về sự cao trọng của con người, cha Gioan Maria Vianney đã tâm sự: “Không có gì cao trọng bằng con người khi nhìn vào linh hồn, và cũng không có gì nhỏ bé bằng con người khi nhìn vào thân xác. Vì thế, người ta đã trang điểm làm đẹp thân xác mình như người ta chỉ có nó để chăm sóc; ngược lại, người ta chỉ có nó để coi thường hoặc phải chăm sóc linh hồn hơn là thân xác”.
Khi bạn cứ bận rộn mải mê với cuộc sống, làm ngơ trước lời mời gọi của Tin Mừng, thì bạn cũng chẳng khác chi chàng ngốc, và Chúa đã cảnh cáo: ‘Đồ ngốc, nếu đêm nay người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?’ (Lc 12,16-21).
 
7. Thay lời kết, xin gửi đến bạn câu chuyện về Tướng Thomas More: Tướng Thomas More là một vị quan trong triều của vua Henri VII nước Anh. Ngày nào ông cũng đi dự Thánh Lễ và Rước Lễ. Các quan trong triều bàn tán hỏi ông:
 “Quan tể tướng bận rộn với biết bao công việc, bao lo âu…đâu có buộc đi dự Thánh lễ thường xuyên như thế…” 
Tướng Thomas trả lời: “Chính các vị đã trả lời cho câu hỏi của các vị rồi đó! Vì tôi quá nhiều công việc và lo âu, nên Thánh lễ và Rước lễ đem lại cho tôi can đảm để chu toàn việc nước. Tôi lại phải gặp nhiều cơ hội cám dỗ, nên việc Rước lễ giúp tôi chống trả lại tội lỗi. Phận sự của tôi rất khó khăn, nên tôi cần đến với Chúa để được ánh sáng và sự trợ giúp của Người”.
 Phạm Quang (gpbuichu.org)
Read more…

Những Dấu Chân

11:37 |
Có bao giờ bạn cảm thấy như Chúa bỏ rơi bạn không? Dường như Chúa đi đâu vắng trong lúc bạn thật là cần thiết đến Ngài. Giữa những lúc túng ngặt về kinh tế hay đau yếu bệnh tật, bạn kêu cầu: Lạy Chúa, xin đừng để chuyện này xảy đến cho con. Nhưng chuyện vẫn xảy ra. Dường như lúc nào bạn cũng đứng về phe thua bại. Bạn hãy nghe câu chuyện sau đây:
Read more…

Đức Thánh Cha tiếp kiến 50 ngàn tín hữu hành hương Năm Thánh

11:32 |
VATICAN. ĐTC mời gọi các tín hữu dấn thân, cam kết sống lòng thương xót của Chúa và thể hiện điều này qua những hành động bác ái từ bi đối với tha nhân.
 Ngài đưa ra lời nhắn nhủ trên đây trong buổi tiếp kiến chung lúc 10 giờ sáng thứ bẩy 20-2-2016. Đây là buổi tiếp kiến chung ngài thực hiện thêm mỗi tháng một lần vào sáng thứ bẩy trong Năm Thánh Lòng Thương Xót.
 Trong số 50 ngàn tín hữu tại Quảng trường thánh Phêrô, có hàng ngàn thành viên của Liên hiệp Italia Hiệp Hội những người hiến máu. Họ đại diện cho 1 triệu 711 ngàn người hiến máu ở Italia.
 Trong bài huấn dụ, ĐTC đã nói về đề tài: ”lòng thương xót và sự cam kết, dấn thân”. Ngài nói:
 ”Năm Thánh Lòng thương xót là cơ hội thực sự thuận tiện để đi sâu vào mầu nhiệm lòng từ nhân và tình yêu thương của Thiên Chúa. Trong mùa chay này, Giáo Hội mời gọi chúng ta ngày càng hiểu biết Chúa Giêsu hơn và sống phù hợp với đức tin bằng một lối sống diễn tả lòng thương xót của Chúa Cha. Đó là một sự cam kết, dấn thân, chúng ta được mời gọi đảm nhận, để mang lại cho những người chúng ta gặp một dấu chỉ cụ thể về sự gần gũi của Thiên Chúa. Cuộc sống, thái độ và cách sống phải nói lên cụ thể Thiên Chúa gần gũi chúng ta. Những cử chỉ nhỏ bé yêu thương, dịu dàng, săn sóc, làm cho người ta nghĩ rằng Chúa ở với chúng ta, gần gũi chúng ta, và như thế cánh cửa lòng thương xót được mở ra”.
 ĐTC nhận xét rằng trong cuộc sống thường nhật, chúng ta vẫn thường dấn thân, nghĩa là đặt trọn ý chí tốt lành và sức lực của chúng ta, để cải tiến cuộc sống. Cả Thiên Chúa cũng ”dấn thân” như vậy đối với chúng ta. Sự dấn thân lớn nhất của ngài là trao ban Chúa Giêsu cho chúng ta, và do tình thương ấy, Chúa Cha sẽ ban cho chúng ta mọi sự chúng ta cần.. Trong Chúa Giêsu, Thiên Chúa dấn thân một cách trọn vẹn để tái lập hy vọng cho người nghèo, những người bị tước đoạt mất phẩm giá, người ngoại kiều, bệnh nhân, tù nhân, những người tội lỗi mà Chúa đón nhận với lòng từ nhân. Trong tất cả những điều ấy, Chúa Giêsu là biểu hiện sinh động lòng thương xót của Chúa Cha”.
 ĐTC khẳng định rằng ”cả chúng ta cũng phải đáp lại tình thương của Thiên Chúa qua sự dấn thân của chúng ta, nhất là trong những tình cảnh lầm than hơn, có sự khao khát hy vọng nhiều hơn. Tôi nghĩ đến sự dấn thân của chúng ta với những người bị bỏ rơi, những người bị khuyết tật nặng nề, những người bị bệnh nặng, người sắp qua đời, những người không thể biểu lộ lòng biết ơn.. Trong tất cả những thực tại ấy chúng ta mang lòng thương xót của Chúa qua sự dấn thân sống và làm chứng về niềm tin của chúng ta nơi Chúa Kitô”.
 Trong phần chào thăm các phái đoàn hành hương bằng nhiều ngôn ngữ, ĐTC đặc biệt nhắc đến Liên hiệp những người hiến máu, cha mẹ của các trẻ em bị bệnh ung thư.
 Khi chào các tín hữu Ba Lan, ĐTC nhắc nhở rằng ”thánh nữ Faustina, trong nhật ký của Người, đã ghi lại những lời này của Chúa Giêsu ”Hỡi con, hãy quan sát trái tim thương xót của Cha và hãy diễn tả lại trong trái tim và qua những hành động của con lòng thương xót của Chúa, để chính con, khi loan báo lòng thương xót của Cha trong trần thế, chính con cũng được nồng cháy lòng thương xót ấy” (n. 1688).
 Sau cùng, ĐTC nói đến lễ Kính Tòa Thánh Phêrô mừng vào thứ hai ngày mai, 22-2, với ngày cử hành Năm Thánh dành cho giáo triều Roma và những ngừơi làm việc tại Vatican. Ngài nói: ”Tôi nhắn nhủ anh chị em hãy kiên trì trong việc cầu nguyện cho sứ vụ hoàn vũ của tôi và tôi cám ơn anh chị em vì sự dấn thân hằng ngày xây dựng cộng đồng Giáo Hội” (SD 20-2-2016)
                                                                                                                                   G. Trần Đức Anh OP
                                                                                                                                              Nguồn: VietVatican
Read more…

ĐTC gặp gỡ giới trẻ Morelia và thăm các tù nhân trại cải huấn CeReSo

18:25 |
Tường thuật cuộc gặp gỡ của ĐTC với giới trẻ giáo phận Morelia và buổi viếng thăm các tù nhân trại cải huấn CeRoSo tỉnh Ciudad Juarez
Read more…

Toàn văn Sứ điệp mùa Chay 2016 của Đức Thánh Cha Phanxicô

06:12 |
Sứ điệp mùa Chay 2016 của Đức Thánh Cha Phanxicô với chủ đề: “Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế - Những việc bác ái trên hành trình Năm Thánh”  được Đức Thánh Cha Phanxicô cho công bố hôm 4.10.2015 tại Vatican. Khởi đầu Mùa Chay thánh, chúng ta cùng suy gẫm sứ điệp này của Đức Thánh Cha
1. Đức Maria, hình ảnh một Giáo Hội loan báo Tin Mừng vì chính Mẹ là người đã đón nhận Tin Mừng
Trong lời giới thiệu tông sắc Năm Thánh Ngoại thường Lòng Thương xót, tôi đã đề nghị rằng chúng ta hãy sống Mùa Chay trong Năm Thánh này một cách mạnh mẽ hơn như là khoảng thời gian đặc biệt để cử hành và cảm nghiệm Lòng Thương Xót Chúa” (Misericordiae Vultus, 17). Bằng việc mời gọi mọi người hăng say lắng nghe lời Chúa và khích lệ sáng kiến ​​“24 giờ cho Chúa”, tôi đã cố gắng nhấn mạnh đến tính ưu việt của việc lắng nghe Lời Chúa trong cầu nguyện, đặc biệt là những lời mang tính ngôn sứ của Người. Lòng thương xót Chúa là một lời loan báo dành cho thế giới, mà mỗi Kitô hữu được mời gọi để trải nghiệm ngay. Vì thế, trong suốt mùa Chay 2016, tôi sẽ gửi những Sứ Giả của Lòng Thương xót như là một dấu chỉ cụ thể về sự gần gũi và ơn thứ tha của Thiên Chúa đến cho mọi người.
Sau khi nhận được Tin Mừng từ tổng lãnh Thiên Thần Gabriel, Đức Maria trong bài ca Magnificat, đã hát lên bài ca lòng thương xót khi Thiên Chúa đã chọn Mẹ. Nhờ đó, một Trinh Nữ thành Nazareth đã đính hôn với Giuse, trở thành biểu tượng hoàn hảo của Giáo Hội có sứ mạng rao giảng Tin mừng, vì Mẹ đã và vẫn đang tiếp tục được Chúa Thánh Thần Tin Mừng hoá, Đấng đã làm cho Mẹ thụ thai mà vẫn đồng trinh. Trong truyền thống ngôn sứ, từ “thương xót” [rahamim] có liên hệ chặt chẽ, thậm chí ở mức độ nguyên ngữ với từ “tử cung” của người mẹ  và với một lòng tốt đầy quảng đại, trung thành và trắc ẩn được biểu hiện trong hôn nhân và những tương quan gia đình.
2.Giao ước của Thiên Chúa với nhân loại: một lịch sử của lòng thương xót
Mầu nhiệm lòng thương xót Chúa được mặc khải trong lịch sử giao ước giữa Thiên Chúa và dân Người là Israel. Thiên Chúa bao giờ cũng tỏ mình ra là Đấng giàu lòng thương xót, luôn sẵn sàng sửa dạy dân Người với lòng dịu dàng và lòng từ bi sâu sắc, đặc biệt là những lúc dân Người bất trung phá vỡ mối dây giao ước, vốn dĩ cần phải được thắt chặt bền chắc hơn trong công lý và sự thật. Đây là một câu chuyện tình đích thực, trong đó Thiên Chúa đóng vai trò người Cha và vị lang quân bị phản bội, trong khi Israel đóng vai những đứa con và hiền thê không chung thủy. Những hình ảnh rất gần gũi này- như trường hợp của ngôn sứ Hôsê (x. sách Hôsê, 1-2) – cho thấy Thiên Chúa ước muốn gắn bó mình với dân biết dường nào.
Đỉnh điểm của câu chuyện tình này là sự nhập thể của Con Thiên Chúa. Trong Đức Kitô, Chúa Cha đổ tràn lòng thương xót vô biên của Người khi làm cho Chúa Con “nhập thể với long thương xót” (Misericordiae Vultus, 8). Là một con người, Đức Giêsu Nazareth đích thị là một người con của Israel; Người là hiện thân của lời kinh Shema hoàn hảo mà mỗi người Do Thái phải thuộc nằm lòng, mà thậm chí hôm nay nằm ngày tâm điểm giao ước giữa Thiên Chúa với Israel: “Nghe đây, hỡi Ít-ra-en! Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất. Hãy yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, hết lòng hết dạ, hết sức anh em.” (Đnl 6, 4-5). Là Con Thiên Chúa, Đức Giêsu là Tân Lang làm mọi thứ để chinh phục tình yêu của tân nương, người mà vị Tân Lang ấy đã yêu vô điều kiện, được tỏ lộ trong Tiệc cưới vĩnh hằng.
Đây chính là tâm điểm lời tuyên tín của các tông đồ năm xưa, trong đó lòng thương xót của Thiên Chúa chiếm giữ một vị trí then chốt và nền tảng. Chính vì “vẻ đẹp tình yêu cứu độ của Thiên Chúa được tỏ lộ nơi Đức Giêsu Kitô, Đấng chịu chết và sống lại” (Evangelii Gaudium, 36) mà “chúng ta có thể nghe đi nghe lại theo nhiều cách khác nhau, lời công bố mà chúng ta phải loan báo cách này hay cách khác xuyên suốt tiến trình dạy giáo lý, ở mỗi trình độ và mỗi thời điểm.” (Evangelii Gaudium, 16). Lòng thương xót “diễn tả cách thức Thiên Chúa đến với tội nhân, trao cho họ một cơ hội mới để nhìn lại chính mình, để hoán cải và tin vào Thiên Chúa” (Misericordiae Vultus, 21), và nhờ đó, có thể phục hồi lại mối tương quan với Người. Trong Chúa Giêsu chịu đóng đinh, Thiên Chúa đã bày tỏ khát khao của Ngài được đến gần với các tội nhân, dù họ có lạc xa Ngài đến thế nào đi nữa. Bằng cách này, Người hy vọng làm cho trái tim chai cứng của Tân Nương được mềm mại hơn.
3.Những việc bác ái
Lòng thương xót Chúa biến đổi tâm hồn con người; lòng thương xót ấy cho phép chúng ta, nhờ cảm nghiệm được một tình yêu thành tín, cũng trở nên nhân từ hơn. Kỳ diệu thay, lòng thương xót Chúa chiếu tỏa nơi cuộc sống chúng ta, giúp chúng ta cũng biết yêu người lân cận và hiến thân mình cho những gì mà truyền thống Giáo Hội gọi là những việc bác ái phần xác cũng như phần hồn. Những việc làm này nhắc nhớ chúng ta rằng đức tin phải được diễn tả cách cụ thể trong mọi hành động thường ngày, có nghĩa là giúp đỡ người thân cận của chúng ta về phần xác cũng như phần hồn: bằng cách cho họ ăn uống, viếng thăm, an ủi và hướng dẫn họ.
Chúng ta sẽ được phán xét dựa trên những việc làm như thế. Vì thế, tôi hy vọng là “đoàn dân Kitô hữu sẽ quan tâm đến những việc bác ái, về phần xác cũng như phần hồn. Đây chính là cách thế để tái thức tỉnh lương tâm chúng ta, thường vẫn ngủ yên trước thảm hoạ nghèo khổ, và ngày càng đi sâu hơn vào tâm điểm của Tin Mừng, nơi những người nghèo được hưởng đặc quyền của lòng thương xót của Thiên Chúa” (Misericordiae Vultus, 15). Đối với những người nghèo khó, thân xác Người “trở nên hữu hình nơi thân xác những người bị hành hạ, bị gây thương tích, bị đánh đập, bị thiếu dinh dưỡng, bị truy đuổi… để cho chúng ta nhận ra, chạm tới và ân cần chăm sóc”. Đó là mầu nhiệm vô tiền khoáng hậu và gây cớ vấp phạm ở một mức độ nào đó trong khoảng thời gian Con Chiên vô tội chịu khổ nạn, bụi gai tình yêu nhưng không bị bốc cháy. Trước tình yêu này, chúng ta có thể giống như Môsê, hãy cởi dép ở chân ra (x. Xh 3, 5), đặc biệt khi người nghèo lại là anh chị em của chúng ta trong Chúa Kitô, những người đang phải chịu nhiều đau khổ vì đức tin của mình.
Dưới ánh sáng tình yêu mãnh liệt như tử thần này (Tv 8, 6), những người nghèo thực sự chính là những người chối bỏ nhìn nhận thân phận nghèo của mình. Họ tự cho mình là giàu có, nhưng thực sự họ là những người nghèo nhất trong số những người nghèo. Bởi lẽ, họ là nô lệ cho tội lỗi và để tội lỗi lèo lái họ, dùng của cải và quyền lực không phải nhằm phục vụ Thiên Chúa và người khác, nhưng để nó bóp nghẹt tâm hồn mình đến nỗi không còn ý thức được rằng họ cũng chỉ là những người ăn xin nghèo nàn. Càng quyền lực và càng giàu có, họ càng mù lòa và lừa dối. Thậm chí có thể là mù lòa đối với anh Lazarô xin ăn trước cửa nhà họ (Lc 16, 20-21). Anh người nghèo Laxarô lại là hình ảnh của Chúa Kitô, Đấng qua người nghèo van xin chúng ta hãy hoán cải. Như vậy, Lazarô tiêu biểu cho khả năng hoán cải mà Thiên Chúa dành cho chúng ta và chúng ta có lẽ đã không nhìn thấy
Sự mù loà như thế thường đi kèm với một sự ảo tưởng về sự toàn năng của chính chúng ta, được phản ánh nơi cám dỗ nham hiểm của ma quỷ, “bạn sẽ nên giống Thiên Chúa” (St 3, 5), gốc rễ của mọi tội lỗi. Ảo tưởng này có thể mang những hình thức xã hội và chính trị, được biểu lộ nơi hệ thống độc tài toàn trị của thế kỷ XX, và trong thời đại của chúng ta, nơi những ý thức hệ độc quyền về tư tưởng và khoa học công nghệ, loại trừ Thiên Chúa và giảm thiểu con người thành thứ vật chất đơn thuần để khai thác bóc lột. Ảo tưởng này cũng có thể được thấy trong những cơ cấu tội lỗi liên quan đến mô hình phát triển sai lầm đặt nền trên việc tôn thờ tiền tài, dẫn đến việc thiếu quan tâm về thân phận người nghèo nơi một số cá nhân và xã hội giàu có hơn; họ đóng chặt cửa mà chẳng thèm đếm xỉa đến người nghèo.
Đối với chúng ta, Mùa Chay trong Năm Thánh này là thời gian thuận lợi để vượt qua sự tha hóa mang tính hiện sinh của mình bằng cách lắng nghe lời Chúa và thực thi các việc lành phúc đức. Từ những việc tốt phần xác, chúng ta chạm đến da thịt của Chúa Kitô nơi anh chị em mình, những người cần được ăn mặc, che chở và viếng thăm; trong những việc bác ái phần hồn như vấn an, hướng dẫn, tha thứ, khuyên bảo và cầu nguyện, chúng ta đụng chạm trực tiếp hơn đến thân phận tội lỗi của chính mình. Những việc bác ái phần xác và phần hồn không tách rời nhau. Bằng việc chạm vào thân thể Chúa Giêsu chịu đóng đinh trong cuộc khổ nạn, các tội nhân có thể nhận được ơn thấy mình còn quá nghèo và cần được giúp đỡ. Nhờ đó, những “người tự cao”, “người quyền thế” và “người giàu có” được đề cập trong kinh Magnificat cũng có thể được Thiên Chúa là Đấng chịu đóng đinh và sống lại vì họ ôm ấp và yêu thương, dù họ không xứng đáng. Chỉ có Tình yêu này mới là câu trả lời cho khao khát hạnh phúc và tình yêu miên viễn mà chúng ta nghĩ là mình đã được thỏa lòng nơi kiến ​​thức, quyền lực và sự giàu sang. Tuy nhiên, sự nguy hiểm vẫn luôn tiềm tàng vì nếu không chịu mở lòng mình cho Chúa Kitô là Đấng đang gõ cửa nhà nơi những người nghèo, những người tự hào, giàu có và quyền uy sẽ tự kết án chính mình và rơi vào trong vực thẳm khôn cùng của sự cô độc nơi Địa ngục. Những lời của Abraham áp dụng cho họ và cho cả chúng ta: “Chúng đã có Môsê và các Ngôn Sứ, thì chúng cứ nghe lời các vị đó.”(Lc 16:29). Nghe cho kỹ những lời này sẽ là một sự chuẩn bị tốt nhất cho chúng ta để ăn mừng chiến thắng chung cuộc trên tội lỗi, và cái chết của Tân Lang bây giờ đã phục sinh, Đấng mong muốn thanh tẩy Tân Nương của mình đang đợi Người đến.
Chúng ta đừng lãng phí mùa Chay này, vì đây là thời gian thuận tiện cho việc hoán cải! Chúng ta cầu xin điều này nhờ lời chuyển cầu của Đức Trinh Nữ Maria, Đấng đã gặp được lòng thương xót lớn lao đã tuôn đổ dồi dào trên Mẹ, là người đầu tiên thừa nhận sự thấp hèn của mình (Lc 1, 48) và gọi mình là nữ tỳ hèn mọn của Thiên Chúa (x. Lc 1, 38).
Ban hành tại Vatican 4.10.2015
Mừng lễ thánh Phanxicô Assidi
Giáo hoàng Phanxicô
Read more…